Thứ hai, ngày 09 tháng tư năm 2012

Ngô Nguyên Dũng - Nhạc Jazz, Mèo và Một Lời Tạm Biệt

Ngô Nguyên Dũng


Mùa đông năm nay ấm lạnh thất thường. Quang giễu cợt, thời tiết trồi sụt không đều như kinh nguyệt đàn bà. Thẩm cự nự, nói làm ăn mất ngon. Tuần này tới lượt Học đi chợ nấu cơm, Quang rửa chén, Thẩm hút bụi. Thời khoá biểu sống chung của ba người được phân định mạch lạc, rõ ràng như giờ giấc trực việc của y tá bệnh viện. Thỉnh thoảng xảy ra vài trục trặc, đôi ba xung khắc nhỏ, nhưng được chấn chỉnh ngay. Thẩm thường ca kệ mớ luận điệu cũ rích, chỗ trọ của bộ tam xên tụi mình giống như cái gò mối kiên cố, thành trì phòng vệ cuối cùng của nam giới. Nói vậy, không có nghĩa không ai được phép dìu bạn gái, bạn trai về tá túc qua đêm. Thả cửa, miễn sao đừng làm phiền giấc ngủ của kẻ khác.


Mỗi lần tới phiên Học lãnh nhiệm vụ làm bếp là cả ba được ăn ngon. Học pha trộn, nêm nếm khéo. Món đông món tây rành rẽ sáu câu. Còn Quang và Thẩm thường bổn cũ soạn lại. Thịt kho trứng một nồi năm lít, ăn ba ngày mới hết. Hay một chảo lớn sốt cà chua thịt bằm, tới bữa chỉ cần luộc thêm một bịch mì là xong món cao lâu Ý ba sao đàng hoàng. Nhiều khi đông tây thoả hiệp, cơm thịt kho ăn với cải chua kiểu Đức, hoặc mì Ý dặm giá sống, ngò ta. Lạ miệng, sạch nồi cơm là chuyện thường.

Chuyện nấu nướng không phải là điều đáng kể, mà là vấn đề rửa chén. Mặc dù đã được sắp xếp giấy trắng mực đen minh bạch, rõ ràng, vậy mà vẫn có chuyện đụng chạm. Lịch trình bắt đầu sáng chủ nhật. Tối thứ bảy thường có “dạ tiệc,“ bè bạn rình rang. Xong xuôi, chén dĩa dơ chất đống trong bồn rửa. Cả ba lui vào phòng riêng, hí hửng với nệm êm chăn ấm. Cứ vậy mà thẳng giấc tới trưa trờ trưa trật hôm sau. Kẻ lãnh phiên bếp núc kế tiếp, không khỏi cự nự, la lối.

Học nấu ăn ngon mà cự nự cũng giỏi. Thẩm và Quang gọi anh là “người đàn ông có cửa miệng nằm dọc.“ Học không giận, còn đùa, may là con người chỉ có một cái miệng. Những hôm giờ giấc thơi thả, sau một bữa ăn ngon, ba người thường bỡn cợt tiếu lâm về chức năng của “cửa khẩu.“ Thẩm khơi mào:
- Cái miệng là nguyên nhân của mọi vấn đề, là tác giả của tham sân si.

Học nói gọn:
- Còn để hôn hít.

Quang chúm chím:
- Là nơi truyền vi khuẩn cho nhau.

Quang và Học cùng lượt lao xao:
- Loài vi khuẩn ái tình hiền lành, vô hại.

- Coi chừng, còn nhiều thứ vi khuẩn dữ dằn khác nữa.

Thẩm gật đầu:
- Tóm lại, cái miệng là chủ nhân của mọi căn bệnh tâm sinh lý. Muốn tránh, phải làm sao?
Học ra mặt nhiêm chỉnh:
- Trước khi phát biểu, phải đánh răng và uốn lưỡi bảy lần.

Quang đề nghị:
- Tốt nhất là không nói.

Thẩm búng tay cái “tróc“:
- Mày nói làm tao nhớ tới đại thiền sư và công án thiền “Vô ngôn, đại vô ngôn.“ Có thiền sinh kia đặt câu hỏi về vô ngôn, ngậm miệng không nói cũng dễ thôi, nhưng làm sao vô ngôn trong ý thức? Đại thiền sư không đáp, lấy chổi chà nện cho thiền sinh một trận tơi bời hoa lá. Thiền sinh bỗng ngộ, từ đó không hỏi điều cắc cớ nữa. Ngôn bất nhập, ngôn bất xuất, là vậy.

Quang chĩa mỏ:
- Nho chùm xổ một nùi thúi hoắc.

Học cười lấc cấc như gà mái đẻ trứng so:
- Hai đứa mày giết nhau đi, tao lãnh phần gọi sảnh sát. Tuần này đứa nào dọn bàn, rửa chén vậy? Tao đi đái xong, ra thấy bàn còn nguyên là có chuyện lớn.

Thẩm nhăn nhó:
- Mai rửa được không? Truyền hình sắp có phim hay, “Vũ điệu của ma cà rồng.“

Không ai nói gì. Thẩm uể oải đứng lên, xếp dọn chén dĩa vào bồn, xả nước nóng một lượt, rồi lau tay chuồn lẹ sang phòng khách. Mai là chủ nhật, tha hồ ngủ muộn. Tối nay không có đứa nào cắp bạn về nhà, ra vào tiêu tiểu không cần ý tứ. Học đi ngang phòng khách cửa mở, thấy Thẩm đang đo dài ghế nệm, xem truyền hình. Mèo cái Vũ Nữ nằm quấn đuôi trên bụng Thẩm, trông như tấm tranh mà Học đã thấy đâu đó một lần rồi. Con mèo này, không biết của ai, một buổi tối đi làm về, Học bắt gặp cúm rúm trước cửa nhà. Tối ấy trời rắc sương muối, lạnh cứng quai hàm. Học mở cửa chính, con mèo chui lẹ theo vào. Anh đoán, mèo hàng xóm đi hoang về. Nào ngờ, Học đi đâu, nó lẩn quẩn theo đó, lặng lẽ, run rẩy. Học vào nhà, toan xập cửa lại thì nó đã lách chân vào theo. Từ đó nhà có thêm kẻ ở trọ thứ tư.

Thẩm là người phản đối trước tiên. Ngặt nỗi anh là thiểu số. Ở xứ dân chủ, đa số có quyền định đoạt. Vậy mà, sau đó không lâu, mèo cái quyến luyến Thẩm hơn ai hết. Thẩm nói, kiếp trước anh là mèo, nhờ khéo tu nên kiếp này được đầu thai làm người. Cho tới lúc đó, mèo cái vẫn chưa có tên. Một bữa, đủ mặt ba người, với sự hiện diện của mèo cái ngủ gật trên nóc tủ, chuyện đặt tên cho mèo được đưa ra tranh luận.

Quang giành nói trước:
- Cũng “giản đơn“ thôi, tụi mình đặt tên cho nó là Bạch Miêu.

Thẩm nhắc:
- Mèo nhị thể đen trắng mà.

- Thì Hắc Bạch Miêu.

Học phản đối:
- Tên dài dòng bất tiện. Mình đặt cho nó tên Tây, Kitty hay Pussy gì đó.

Quanh cười hệch hạc:
- Nó biết ăn cơm với nước mắm, Tây tà nỗi gì?

Thẩm đề nghị:
- Con mèo này leo trèo, phi thân giỏi như kiếm khách trong chuyện chưởng, xứng tên Miêu Nữ.

- Chữ Nữ nghe văn chương bác học, còn chữ Miêu tầm thường quá.

Quang bàn bạc. Học gõ bàn lộp cộp:
- Tao là người dẫn độ mèo về nhà, tụi mày cho tao cái quyền tối thiểu, được chọn tên cho nó.

Quang và Thẩm im re. Học ra chiều quan trọng:
- Tao thấy con mèo đi đứng õng ẹo, uyển chuyển như vũ công hộp đêm. Tao đặt cho nó cái tên Vũ Nữ. Có đứa nào phản đối gì không?

Thẩm cười hềnh hệch:
- Nghe vui tai đấy!

Quang lúc lắc đầu nhát chừng:
- Tên nghe không đàng hoàng.

- Trời ạ, mèo hoang vô chủ, cần gì đàng hoàng? Bọn mình, một lũ trôi sông lạc chợ, đứa nào dám vỗ ngực tự xưng mình đàng hoàng?

Học bực bội. Quang giơ tay đầu hàng:
- Tao nói vậy thôi, đâu phải phản đối.

Trong ba người, Quang tương đối ít nói. Anh thích đọc sách báo, thỉnh thoảng còn làm thơ gởi kèm vi thư cho bạn bè bốn phương đọc chơi. Thơ anh vần điệu nhịp nhàng, không khí u tịch cổ kính, trái ngược với kiểu đùa cợt của anh, không hẳn sống sượng mà thẳng thừng, lộ liễu. Thẩm so sánh văn vẻ, Quang là thi sĩ kinh điển với óc hài hước của một người có trái tim vuông. Quang gật gù, lối ví von có khuynh hướng “cách tân,“ nghe thú vị đấy. Thật ra Quang làm thơ cho đỡ buồn vậy thôi, chứ đâu có tham vọng gì. Nhiều lúc anh có cảm giác no ứ của người bội thực chữ nghĩa. Nó bắt anh nâng bút, tuôn chữ ra giấy. Một điều ngẫu nhiên, ý tưởng ấy là thơ. Dẫu vậy, thỉnh thoảng Quang cũng không khỏi bận tâm với ý nghĩ, dường như mình đầu thai nhầm thế kỷ. Hoặc, biết đâu chừng mảnh vụn tiền kiếp anh còn vướng víu đây đó trong vọng thức?

Nhiều tuần qua, truyền hình trình chiếu một loạt phóng sự về những người đi tìm tiền kiếp. Họ được một người thôi miên chuyên môn đưa vào tình trạng tỉnh thức. Từ từ họ nhớ lại. Một quê quán, một thành phố, một cái tên... Tất cả đều xa lạ. Ngay cả phái tính, đôi khi cũng khác. Ngôn ngữ lạ tai. Rồi họ được đưa tới nơi chốn đã chiêm nghiệm trong giấc mê trầm. Nhiều người xúc động tới chảy nước mắt khi thấy lại góc phố quen, con đường làng, những nét hoa văn trên tường vách phố cổ, những ô kính tạp sắc trong ngôi giáo đường đã quá thời thịnh mãn.

Quang theo dõi chương trình này với nhiều nhiệt tâm. Anh thông cảm toàn vẹn với nỗi giao động của những người có chủ ý tìm lại tiền thân. Và anh không khỏi tự hỏi, kiếp trước mình là ai, ở đâu, gia cảnh ra sao?

Trong buổi phát hình đầu tiên, Thẩm và Học cùng coi chung với Quang, thỉnh thoảng lại thêm thắt mấy lời đùa cợt.

Thẩm lặp lại câu khẳng định cũ mèm:
- Tiền kiếp tao là mèo, nhờ khéo tu nên kiếp này thành người.

Học hỏi, tại sao mày biết. Thẩm mau mắn:
- Chính vì vậy mà Vũ Nữ tha thiết với tao hơn hết. Tao còn biết mình là mèo cái nữa kìa.

Không đợi ai hỏi, Thẩm đã tự động đáp:
- Vì tao đái ngồi.

Rồi anh ngoác miệng cười hềnh hệch. Quang thản nhiên:
- Nói vậy chớ tụi mày có đứa nào dám để cho người khác thôi miên tìm lại tiền kiếp?

Thẩm và Học tủm tỉm ngó nhau, không nói. Quang bồi thêm:
- Tụi mày sợ gì?

Học chống chế:
- Có gì phải sợ, chỉ không muốn.

Quang xổ một tràng:
- Đàn ông tụi mình là một lũ nhát nhúa, chỉ có cái miệng huênh hoang là giỏi. Khi phải đối đầu với những hiện tượng huyền bí là co vai, rụt cổ như rùa. Phụ nữ coi vậy mà gan dạ, chịu đựng được những thử thách, dám phiêu lưu vào lãnh vực tâm linh. Tụi mày thấy đó, trong chương trình “Hành trình tìm lại tiền thân,“ một tá nhân chứng được đưa ra, chỉ độc nhất một thằng đàn ông. Hèn thì thôi!

Thẩm đứng lên, giọng mệt mỏi:
- Không phài hèn mà vì đàn ông không tin ở mấy chuyện nhảm nhí.

Học tán đồng:
- Đúng vậy! Đời sống thiếu gì chuyện phải làm, hơi sức đâu mất thì giờ và sức lực...

Học bỏ lửng câu nói, ngáp một cái ồn ào, rồi vươn vai đứng dậy, bỏ đi không đóng cửa.

Quang vào phòng riêng, thay quần ngủ. Anh có thói quen ngủ trần, mùa hè quần cụt, mùa đông quần dài. Đêm nào lạnh lắm, anh mới tròng thêm cái áo thun. Cửa sổ lúc nào cũng mở nghiêng. Quang khó ngủ, dỗ giấc bằng nhạc dịu phát thanh hằng đêm. Trong bóng tối căn phòng kín màn một khuya không trăng, Quang nằm nghiêng, hồn phách thơ thẩn đắm chìm vào cuộc du ngoạn tìm lại những ngõ ngách tâm linh.

Anh thấy ra miền thảo nguyên ngút ngàn. Xa tít tắp là rặng núi viền tuyết trắng, sừng sững cắt vòm trời xanh lam một lằn ranh nhiều góc nhọn. Không một gợn mây che. Gió đồng hoang lướt nhẹ lên thảm cỏ mênh mông, dấy động triền sóng lớp lớp. Tiết trời dịu mát như lòng tay mùa xuân vuốt ve mặt đất. Một bầy cừu nhàn nhã gặm cỏ, lưng trắng lốm đốm trên thảm xanh. Vài con chó chăn chiên rảo vòng canh giữ. Thị lực Quang từ trũng đêm trong căn phòng tha hương nhập vào tia sáng lăng kính của giấc mơ rực sắc, cho anh thấy lại ánh mắt của cậu bé chăn cừu vùng bình nguyên trung á. Cậu đâu chừng mười tuổi, da nâu sạm, áo bông quần da dơ bẩn, đắp vá lỗ chỗ, thắt lưng móc trễ tràng chuỗi hạt hổ phách. Chân cậu mang vớ lông cừu, đi giày da trâu, đầu lem nhem chân tóc cạo cẩu thả. Cậu đứng trên mô đất cao, tì gậy gỗ sát ngực, nhíp mắt lơ đãng canh chừng bầy thú. Tia nhìn cậu có ánh sáng quang phổ của vòng cung mặt trời sau cơn mưa, thấu rọi qua chiều dài thời gian, cuối cùng đọng giọt trong tiềm thức lai khứ Quang, rành rành một cõi ảnh sắc.

Lúc tỉnh dậy, giấc mơ lưu lại trong trí Quang niềm giao động khó tả. Cảnh tượng thấy lại tươi rói như tất cả sự việc vừa xảy ra tuần trước, hôm qua, mới nãy. Hơn thế nữa, vì kèm theo đó là thứ cảm xúc chỉ có trong liên hệ ruột thịt. Như thể giữa anh và cậu bé chăn cừu lạ mặt kia hiện hữu một ràng buộc vô hình. Vòm sáng ấm áp của khung trời miền đất đai xa lạ. Đường máu khô ngoằn ngoèo trên cỏ, không để lại xác thú. Liên tiếp nhiều đêm rồi, tiếng sói hú loang rộng lũng hoang khiến cậu bé lo âu không ít.

Dạo sau này, Quang có thói quen ghi lại đầu đuôi những giấc mơ vào một quyển sổ con. Chính chúng đã cho anh nhiều thi hứng.

*

Trong ba người, Thẩm là kẻ thích nghe nhạc jazz. Sở thích âm nhạc cũng là đề tài thường được đưa ra để tranh luận. Quang chuộng loại nhạc hoà tấu êm dịu. Học ưa nghe nhạc pop rock thời thượng. Tuy nhiên cả ba có một quan niệm chung về tân nhạc Việt Nam: uỷ mị quá. Quang cho rằng, đã vậy thì nghe cổ nhạc cho buồn nhểu nhão luôn. Thẩm nhận định, thời trước nghề ca diễn không được xã hội trọng vọng, muốn thành công phải có tài năng thật sự; thời nay kỹ thuật điện tử nâng đỡ giọng ca, tiếng đàn quá nhiều, thị hiếu người nghe bị ảnh hưởng theo. Rồi anh bồi thêm, trong thập niên sáu mươi, bảy mươi của thế kỷ hai mươi, mỗi giọng ca thời danh là một nguyên bản không người sao chép, còn người hát bây giờ nhái giọng nhau nhiều quá, đánh mất căn cước của chính họ, âm nhạc vì vậy không còn tính đa dạng. Quang tán đồng. Học góp ý, thuở xưa loại nhạc sến bình dân rỉ rả tối ngày, nghe mòn con ráy, giờ đây chính thứ nhạc đó, nghe lại, nhớ nhà đứt ruột.

Riêng Thẩm còn nhận ra một điểm rõ rệt, ý thích nghe nhạc của anh có nhiều thay đổi theo tuổi. Thuở nhỏ, Thẩm chuộng loại tân nhạc bình dân thường nghe qua đài phát thanh. Ở tuổi thanh niên, anh hầu như chỉ nghe nhạc ngoại quốc thịnh hành. Từ ngày xa xứ, có thêm điều kiện khám phá và tìm hiểu, anh tập tành thưởng thức nhạc cổ điển tây phương. Và gần đây nhất, nhạc jazz.

Trong thương xá phố chính, mỗi trưa thứ bảy, có cửa tiệm bán dương cầm tổ chức một buổi hoà nhạc jazz miễn phí. Thẩm thường hẹn Lĩnh tới nghe. Jazz không phải là loại nhạc Lĩnh ưa thích. Cô cho rằng, âm nhạc phải có giai điệu nhịp nhàng, du dương, còn jazz chỉ là một cách đùa giỡn với nhạc cụ, làm khó thính giác người nghe. Thẩm phản đối, nhạc hoà tấu là một loại thi ca phát âm: nhạc cổ điển là thơ Đường luật, còn nhạc jazz là thơ tự do. Lĩnh chỉ cười.

Thẩm tới trễ vài phút. Có hẹn trước nên Lĩnh đã giành cho anh một ghế trống bên cạnh. Ban nhạc gồm một dương cầm, một đại hồ cầm và một giàn trống. Thẩm tìm tay Lĩnh, nắm lại đặt lên đùi. Đúng như Lĩnh nói, jazz không có giai điệu mạch lạc. Dương cầm, đại hồ cầm và chiêng trống quyện vào nhau thành một tấu khúc nhiều đối âm lạ tai, kích động thính giác. Thẩm nghĩ thầm, người chơi nhạc jazz phải có một khiếu thẩm âm nhạy bén lắm mới có thể hoà điệu chặt chẽ như vậy. Phải chăng đó là thứ trật tự của hỗn độn? Jazz bẻ gấp cảm xúc Thẩm thành vô số góc nhọn nhói đau dịu dàng. Thêm vào đó là hơi mát lòng tay Lĩnh truyền sang. Thẩm nghiêng mặt thì thầm vào tai Lĩnh, tay em tươi mới như cơn mưa nhiệt đới đầu mùa. Lĩnh cười nhẹ, không nói, tia mắt rạng rỡ. Nhạc chuyển điệu dồn dập. Đại hồ cầm ẩm đục gạn lọc dương cầm từng giọt ngọt lịm nhỏ xuống âm trống tròn trịa, kiêu hãnh điệu rumba phá thể. Thẩm chuộng nhạc điệu châu Mỹ La-tinh. Chúng sinh động, cuồng nhiệt của sức sống sung mãn. Thẩm để ý, có nhiều người lúc lắc đầu vô ý thức theo nhịp điệu, trông thật ngộ nghĩnh.

Trong hơn một tiếng đồng hồ im lặng thưởng thức, Thẩm không khỏi nghĩ ngợi vá víu nhiều chuyện không đâu. Thời hoa niên anh nơi quê quán nhiều biến động. Sống chết kề cận nhau thường bữa. Nhiều thảm cảnh lớn trong đời sống. Nghèo đói, bất hạnh được che đậy bằng tiếng cười châm biếm và ánh mắt chứa chan hy vọng về một tương lai tốt đẹp. Tương lai ơi, tương lai, Thẩm kêu thầm và nhận ra cánh cửa thời gian ấy đang từ từ khép lại, chậm rãi, vô tâm.

Người nhạc sĩ dương cầm đứng lên giới thiệu tấu khúc mới nãy, Rumba digital và ngỏ lời cám ơn thính giả mộ điệu. Tràng tay vỗ lào rào. Bấy giờ Thẩm mới thong thả kề môi hôn nhẹ lên má Lĩnh. Người con gái hôn trả. Son phấn, nước hoa Lĩnh dùng bắt Thẩm liên tưởng cánh đồng hoa mùa xuân một ngày tươi nắng. Lĩnh thắt lại khăn nỉ quàng cổ màu rêu sẫm. Hôm nay cô mặc áo len cổ rộng màu lục nõn thời trang. Cô chép miệng vu vơ:
- Ngoài trời lạnh lắm, anh ạ!

- Nắng ráo là được rồi.

Thẩm nói một câu vô vị. Hai người sóng đôi rời hành lang thương xá ấm nhiệt sưởi, nhập vào dòng người ngang dọc ngược xuôi bên ngoài. Nắng chia bóng tối sáng xuống lòng phố. Rất thường khi, Thẩm chợt nhận ra mình lạ mặt trong cuộc sống bản xứ náo động. Những đồng nghiệp chung sở làm với anh chỉ giới hạn trong thường nhật cơm áo, vài buổi lễ lạc cuối năm, và trong những dịp ăn mừng sinh nhật theo thông lệ. Thẩm không có những nhu cầu cao. Anh bằng lòng với cuộc sống hiện tại: một chỗ làm tương đối ổn định, một chỗ trọ ấm cúng với hai người bạn đồng hương hợp tính và mối liên hệ tình cảm với Lĩnh. Anh đâu muốn gì hơn? Thỉnh thoảng Thẩm tự so sánh, tuy anh không bằng nhiều người, nhưng hơn vô số người về phương diện vật chất. Riêng mặt tinh thần, anh nghĩ mình có thói thưởng ngoạn không theo số đông. Anh nghe nhạc jazz, thăm viếng bảo tàng viện cổ vật, đi xem triển lãm tranh, tìm tòi thăm thú những toà lâu đài, các thánh đường cổ. Nhiều khi có Lĩnh theo cùng, nhưng có đôi lúc Thẩm đi một mình... Trong một tiếng rưỡi hoà nhạc nhắn ngủi, tai Thẩm lắng nghe nhịp điệu âm thanh, mắt chểnh mảng theo dõi những diện mạo xung quanh. Mỗi nhân tố là một cá biệt, nhỏ bé và yếu đuối, nhưng cực kỳ phức tạp và thoảng hoặc mạnh bạo không ngờ.

Từ hôm nghe Quang lý luận về tiền kiếp, mặc dù Thẩm để ngoài tai, nhưng dường như nó đã ít nhiều tiêm nhiễm vào mộng mị anh. Như mới khuya qua, anh chiêm bao thấy lại những khuôn mặt thân quen trong một bối cảnh không phải quê nhà thuở trước. Thời gian là một đêm quang đãng. Em gái Thẩm đi đâu về muộn, cha anh nằm trông ngóng trong phòng ngủ. Bên ngoài vọng lại tiếng cười nói, nghe như một đám xem hát về ngang nhà. Em gái anh cất giọng trong trẻo từ giã những người khác. Thẩm vén rèm trông xuống bằng ánh mắt của cha anh, thấy dáng em bước vội qua vườn cỏ bên dưới. Đêm sáng như ban ngày. Lúc Thẩm trở về, trời còn tinh mơ. Anh trèo lên những bậc thềm nhô ra thụt vào, gần như dựng đứng. Mặt gạch đỏ tươi, không một nét quen mắt với cảnh nhà Thẩm đã sống qua. Bà ngoại và má đón anh trong gian phòng tường vách tưới đẫm ánh sáng. Gương mặt ngoại già nua, trổ đốm thời gian như một chứng bệnh ngoài da. Những khung cửa hẹp vừa đủ một người lách qua. Ký ức Thẩm cũng có nhiều khe hở đủ rộng để những hoài niệm quá khứ trôi tuột, mất hút vào đáy tối của ý thức. Có phải vì vậy mà Thẩm không còn nhận biết tiền kiếp anh là ai, ở đâu, làm gì?

Thẩm tần ngần kể cho Lĩnh nghe về giấc mộng khuya qua, lúc hai người ngồi đối mặt nhau trong một quán nước có bán thức ăn nhẹ. Lĩnh nhỏ nhẹ:
- Em không thể nhớ nổi mình đã nằm mơ thấy gì.

- Em là một người may mắn.

Lĩnh do dự:
- Có lẽ vậy... Vài tháng tới, em sẽ dọn sang một thành phố khác.

Thẩm ngơ ngác, miếng bánh nướng đột ngột nhạt vị trong miệng:
- Em đi đâu, bao giờ?

Lĩnh loay xoay lòng muỗng trong chép súp đậu ve lóng lánh váng mỡ:
- Em tìm được một chỗ thực tập ở Bá-linh.

- Xa dữ vậy sao?

- Thời buổi kinh tế khó khăn, phải đi, chứ thật lòng em không muốn.

Thẩm buông dao nĩa, chép miệng:
- Ừ, đành thôi.

Giọng Lĩnh như phân trần:
- Nghe nói Bá-linh xô bồ, hỗn tạp, nhiều tệ trạng xã hội, em không muốn đi chút nào. Em thích sống ở một thành phố lớn vừa phải, nhưng phải có vài tiệm thực phẩm á châu để mình tới lui tìm lại hơi hướm quê nhà.

Thẩm không nói gì thêm, tiếp tục ăn uống, cố gắng che giấu những xúc động bất ngờ. Giữa hai người là mặt bàn với ly dĩa, dao muỗng gia đình ấm cúng. Không gian linh hoạt với những tiếng động nhân sinh một trưa thứ bảy mùa đông khô ráo. Trong khoảnh khắc lặng lẽ, Thẩm rờn rợn thấy ra lòng mình loá rạn một rãnh sáng, không một hứa hẹn nào sôi nổi.

*

Học ngỡ ngàng đọc lại lần nữa tờ bố cáo tìm gia súc thất lạc dán trên bảng thông báo linh tinh trong siêu thị gần nhà. “Tìm mèo cái đi lạc. Điểm nhận diện: lông đen trắng, cái bớt đỏ cỡ một phân dưới bụng. Ai tìm thấy, xin liên lạc qua điện thoại, số... Sẽ hậu tạ.“ Đính kèm là mẩu ảnh mèo nhỏ. Rõ ràng là Vũ Nữ, không lầm vào đâu được.

Học về nhà, lật bụng Vũ Nữ ra săm soi. Rành rành cái bớt đỏ hỏn. Vũ Nữ nào hay tâm trạng xốn xang trong lòng Học, thản nhiên cong bụng vặn vẹo theo thói tính mỗi khi được ve vuốt. Học miết dọc gáy lưng mèo. Con thú rậm rựt ư ử khoái cảm. Hai đốm mắt bi ve nhíp rãnh. Chóp mũi hồng tươi mấp máy. Vũ Nữ bắt Học nhớ lại tiếng mèo ngao đòi ăn mỗi sáng sau lớp cửa đóng. Nó làm anh ngập ngừng bồn chồn trong cơn động tình đầu ngày với người bạn ở lại qua đêm. Tiếng thú nghe như nỗi hờn giận, ghen tuông. Khoái cảm Học tê buốt giây lát rồi bung ra vật vã. Hoan lạc thốc tháo một đường ấm áp dọc sống lưng Học. Da thịt rã rượi thoải mái. Học phân vân tự hỏi, không biết có phải tiếng mèo kêu là chất xúc tác cho phản ứng sinh hoá anh?

Cho dẫu nó là gì đi nữa, Học cũng phải giã biệt Vũ Nữ thôi. Trong bàn cơm tối, Học cho Thẩm và Quang biết chuyện có người rao tin tìm mèo lạc. Nhìn vẻ mặt Học dàu dàu, Thẩm dụ dự cất giọng:
- Mày tính sao?

Học thở ra:
- Tao cũng muốn hỏi tụi mày câu này.

Quang lý luận:
- Tụi mình thương con mèo bao nhiêu, người chủ cũng thương nó bấy nhiêu.

Học dứt khoát:
- Lát nữa tao sẽ điện thoại báo cho họ biết.

Giọng đàn bà luống tuổi bên kia đường dây rộn lên mừng rỡ. Học cho bà địa chỉ và hẹn ngày giờ gặp nhau.

Đúng như Học dự đoán, chủ mèo là một bà cụ cao niên, diện mạo phúc hậu. Hai vòm mắt bà trong xanh rạng ngời, ấm áp. Sau vài câu chào hỏi, giới thiệu thông thường, Học cất tiếng gọi Vũ Nữ. Bà cụ tò mò:
- Anh đặt tên cho nó là gì vậy?

Học lặp lại lần nữa cái tên Việt Nam, rồi dịch cho bà cụ hiểu nghĩa. Bà cười xoà:
- Còn tôi quen gọi nó là Nina.

Học cúi xuống xốc Vũ Nữ vào lòng. Con vật cong lưng nằm ngoan trong khoanh tay Học, đuôi ve vẩy vào bụng anh. Bà cụ nghiêng đầu kề sát mặt thú, thầm thì gọi tên Nina cùng đôi lời hỏi han, như thể bà vừa gặp lại đứa con giang hồ phiêu bạt lâu năm. Con mèo chăm bẳm hai tròng mắt ve chai nhìn bà cụ, dò xét. Bà xoè lòng tay lướt nhẹ qua lại ngấn cổ con vật. Nó ra chiều thích thú, áp đầu vào lòng tay bà, rồi thè lưỡi liếm láp. Học xúc động nhận ra mối liên hệ vô hình nhưng sâu xa giữa người và thú.
Trước khi bà cụ mang Vũ Nữ về, bà ghi cho Học địa chỉ, mời anh tới chơi, rồi móc túi trao cho anh một phong bì, nói:
- Cám ơn anh đã chăm lo chu đáo cho Nina. Đây là món tiền nhỏ thay lời hậu tạ và chi phí thực phẩm mèo.

Học tiễn chân bà cụ và Vũ Nữ ta tới cửa chính, rồi rầu rĩ trở vào. Gian nhà trở nên tịch lặng. Không còn nhịp chân mèo hấp tấp theo chân mỗi khi anh vào bếp nấu ăn. Vũ Nữ có thói quen ngồi trên bệ cửa sổ hong nắng những hôm thời tiết đẹp. Chỗ đó Học kê một chậu ngò ta, húng lủi, hành lá và vài thứ rau thơm tây phương. Bên dưới là thau bài tiết trải cát vụn, đặt cạnh ba bát nhôm đựng nước, thức ăn khô và ướt. Mèo là giống thú sinh hoạt về đêm. Học thường bị những âm thanh khua chạm trong nhà bếp đánh thức những khuya khoắt. Và tiếng mèo ngao đòi điểm tâm mổi sáng. Học không ngờ, thứ tiếng động phiền nhiễu ấy lại ảnh hưởng sâu đậm ý thức anh tới như vậy.

Cuối tuần, có bạn tới thăm, hừng sáng Học chờ nghe tiếng mèo kêu réo, lay thức cả dục tính anh bứt rứt da thịt. Ngũ quan anh ngứa ngáy những xúc cảm không thể định nghĩa. Học mãn khai rực rỡ vầng trăng mùa động tình, hoá thân thành kẻ mộng du loã thể dạo chơi trên đỉnh phố xá no ứ ánh sáng. Những đốm mắt mèo lạnh lẽo tinh tú. Tiếng chân thú đuổi nhau lào rào trên mái ngói. Học chới với nắm bắt dục vọng như người săn thú rượt theo những bóng mồi di động quanh quất. Anh hụt hơi hổn hển. Mồ hôi tươm hạt trên lưng trần. Rồi anh gục mặt xuống bờ ngực tóc xoã. Lũ mồi săn tan biến như hồn ma bóng quế. Học rã rượi mềm nhão với mớ hoang tưởng nhầu nát không chất xúc tác.

Thẩm kiên nhẫn lắng nghe những bất an sinh lý của Học kể từ hôm vắng mặt Vũ Nữ. Thẩm ra mặt nghiêm trọng:
- Tao như mày sẽ tới một nhà phân tâm học.

Học hầm hè:
- Mày cho là tao khùng?

Thẩm xua tay, giọng tỉnh khô:
- Chưa tới độ vậy, mày chỉ mới chớm khủng hoảng.

Học bực bội:
- Phân tâm cái lỗ đít tao! Bọn tâm lý gia là một lũ lang băm chữa loà thành mù, chữa khùng thành điên.

- Mày làm gì dữ vậy?

Học dịu giọng:
- Tao nhất định tìm nuôi một con mèo khác.

Thẩm gật đầu không lưỡng lự:
- Có vậy thôi mà làm rùm beng!

Những ngày sau đó Học để ý tìm đọc trang rao vặt trong nhật báo thành phố. Tuyệt nhiên không thấy ai tặng hay bán mèo. Anh nóng lòng quay số điện thoại toà soạn hỏi thăm, thì được giải thích, thông thường khoảng tháng năm mèo mới đẻ con vì chúng có mùa rượn tình nhất định. Học lẩm bẩm, không giống như người. Cô gái cười khẽ, bảo Học nhẫn nại thêm vài tháng nữa. Cô còn đề nghị, trong khi chờ đợi, Học nên tham khảo sách viết về mèo để hiểu thêm tâm tính và cách nuôi dạy chúng sao cho hợp lý.

Mùa đông năm nay, với Học, sao dài lê thê.

(tháng 3.2006)



Link to full article

0 nhận xét:

Đăng nhận xét