Chủ nhật, ngày 31 tháng một năm 2010

CỜ BAY PHẤT PHỚI

 Tập tin:Helianthus annuus exposed 2004-05-22.jpg

 

Ngày 11-06-2010 sẽ diễn ra trận đấu mở màn giữa Nam Phi và Mexico khai hội cho vòng chung kết World Cup 2010 - tức là phải 6 tháng nữa, nhưng kể từ bữa anh K’Naan qua Việt Nam tới nay…đi đâu cũng nghe Wavin' Flag. Đây chính là ca khúc cổ động chính chức cho giải bóng đá lớn nhất hành tinh này. Lướt qua các diễn đàn, thấy có người quá đỗi phấn khích đã gọi Wavin' Flag – tạm dịch Cờ bay phất phới, là ca khúc hay nhất trong tất cả các bài hát chủ đề của lịch sử World Cup. Nhiều người khác thì hi vọng rằng, Wavin' Flag sẽ đọng lại mãi mãi với người hâm mộ bóng đá giống như bài Mùa hè Italia nổi tiếng của World Cup 1990 hay The cup of life của World Cup 1998.

...

140048616-14-01-2010

...

...Wavin' Flag ra đời với âm hưởng hip hop cùng tiết tấu và nhịp điệu nhanh gọn, rộn ràng trong tiếng trống giục giã thể hiện sự khỏe khoắn và hoang dã của một châu Phi huyền bí, châu lục lần đầu tiên được đăng cai tổ chức World Cup. Bản remix Wavin' Flag bắt đầu được sử dụng trong buổi lễ bốc thăm chia bản...

Xem đầy đủ bài viết tại http://blogcogaidolong.multiply.com/journal/item/583/583

TRÒ CHUYỆN (3)


- Allo, chào em gái.
- Vâng, em chào anh. Sao tự nhiên lại gọi điện cho em thế?
- Để hỏi thăm về anh chồng cũ của em.
- Hic. Có chuyện gì thế ạ?
- Một người bạn anh đang nhờ tìm một người vừa biết ngành y vừa biết kinh doanh để tuyển làm giám đốc kinh doanh cho một bệnh viện mới thành lập. Anh nhớ thời còn là chồng em, thì cậu ấy đã từng kinh doanh dược. Bây giờ hắn làm gì?
- Báo cáo anh là sau khi chúng em li dị, anh ấy đã đi Sài Gòn và hiện giờ làm Phó Tổng giám đốc của N...
- N. là gì nhỉ?
- Công ty dược phẩm hàng đầu của Pháp ạ.
- Ồ, to thế thì hắn chả chịu về làm giám đốc kinh doanh cho bệnh viện của bạn anh rồi.
- Chắc chắn là thế đấy ạ.
- Thôi, đành chịu vậy. Đi tìm người khác vậy.
- Vầng.
- Thế em không tiếc vì đã bỏ hắn à?
- Khồng. Em đang quá sung sướng với tự do mà em có.
- Hmmm. Xem nào. Nó cao to đẹp trai, đàng hoàng, tử tế, có trình độ, có vị trí, lương cao... Người như nó kiếm đâu chẳng được vợ. Sao tự nhiên em lại bỏ nó thế?
- Vì em thấy không thoải mái khi ở cùng anh ấy.
- Đơn giản thế thôi à?
- Vâng.
- Em nói thế thì anh chịu rồi. Nhưng anh vẫn thấy là em đã vứt bỏ cơ hội hạnh phúc...
- Ối, thật thế ạ? Em chả nghĩ thế. Với lại, em muốn anh ta quay lại lúc nào chẳng được.
- Hừ, chủ quan và tự tin quá đấy em ạ!
- Không hề nhé. Chuyện này chính xác là như thế và đã được kiểm chứng trên thực tế rồi. Cho nên anh yên tâm đi.


Xem đầy đủ bài viết tại http://vmcinhanoi.blogspot.com/2010/01/tro-chuyen-3.html

Thứ bảy, ngày 30 tháng một năm 2010

ƯỚC

+ Báo chí mấy hôm nay xôn xao quá ông!  
- Làng báo thì lúc nào chẳng xôn xao. Ông muốn nói đến vụ ông hiệu trưởng phải ra tòa vì có hành vi mua dâm nhiều nữ sinh ở độ tuổi vị thành niên?  
+ Ừ, mà chuyện xôn xao là cái vụ bản [...]

Xem đầy đủ bài viết tại http://phanvantu.wordpress.com/2010/01/30/%c6%b0%e1%bb%9bc/

Thứ sáu, ngày 29 tháng một năm 2010

"CON CHÓ NHỎ CỦA ANH"


"Olga, con chó nhỏ của anh" - đó là lời mở đầu thân thương của bức thư mà người đàn ông gửi cho vợ. Người đàn ông là nhà văn, kịch tác gia Anton Chekhov, còn người được gọi là "con chó nhỏ" là nữ diễn viên Nhà hát Nghệ thuật Hàn lâm Mátxcơva (MKHAT) Olga Knipper. Cuộc hôn nhân của họ chỉ kéo dài 5 năm, trong 5 năm đó họ sống bên nhau rất ít. Sự xa cách và nhớ nhung đã khiến họ viết cho nhau 800 bức thư.

Chekhov nổi tiếng trên toàn thế giới nhờ những truyện ngắn và kịch bản về tình yêu. Nhưng câu chuyện tình hay nhất của ông lại không phải là những mối tình lãng mạn ông viết trong tác phẩm của mình, mà là thiên tình sử của ông với Olga Knipper.

Họ gặp nhau năm 1898 tại một buổi Chekhov đọc vở kịch mới của ông có nhan đề "Hải âu". Nhà văn khi đó 38 tuổi, còn Olga chưa đến 30. Ông khi đó đã là người nổi tiếng, còn nàng là nữ nghệ sĩ mới nổi. 6 năm sau đó chứng kiến những biến chuyển trong quan hệ giữa hai con người tài năng này: đầu tiên chỉ là nhà viết kịch và diễn viên, sau đó là tình nhân, rồi vợ chồng và cuối cùng là người đàn ông ốm yếu cùng người vợ túc trực bên giường bệnh cho đến lúc ông ra đi ở tuổi 44.

Phần lớn thời gian trong cuộc hôn nhân của họ Knipper sống ở Mátxcơva diễn trên sân khấu MKHAT, còn Chekhov sống ở Yalta do mắc bệnh lao phổi. Họ chỉ gặp nhau vào mùa hè, nhưng ngay cả khi đó sức khỏe của Chekhov cũng ảnh hưởng nhiều đến hạnh phúc riêng của họ. Nhưng dẫu vậy cả hai vẫn chung thủy và có một tình yêu đẹp.

Ký ức về tình yêu của họ còn lại trong những bức thư mà họ viết cho nhau từ năm 1899 cho đến 1904 - giai đoạn lịch sử của MKHAT với sự ra đời của nhà hát và công diễn 4 vở diễn đã trở thành kinh điển của Chekhov là "Hải âu" (1899), "Cậu Vania" (1899), "Ba chị em" (1901) và "Vườn anh đào" (1904). Ở cả 4 vở này Knipper đều đóng vai chính. Sau khi vở "Ba chị em" được công diễn, Chekhov và Knipper làm quen với gia đình của nhau. Hai người cùng rời Mátxcơva đi Yalta và trở thành tình nhân.

Họ trao đổi thư từ trong giai đoạn diễn ra những sự kiện lớn trong cuộc đời họ như việc Knipper bị sảy thai và ốm (năm 1902). Ít lâu sau khi nàng bình phục thì đến lượt Chekhov bị suy sụp sức khỏe. Bị bệnh tật dày vò, nhưng Chekhov vẫn cố gắng hoàn thành vở "Vườn anh đào" và vở kịch ra mặt vào tháng 1.1904. Tháng 4 năm đó, Chekhov trở về Mátxcơva và cùng Knipper sang Đức. Ba tháng sau ông qua đời trên đất khách.




Người đời khó mà hình dung được hoàn cảnh của Chekhov và vợ lúc đó. Nữ nghệ sĩ nổi tiếng đắm chìm trong công việc tại nhà hát hàng đầu ở thủ đô, còn Chekhov thì ốm yếu. Họ ở cách xa nhau. Knipper thường ở lại nhà hát sau khi diễn để viết thư cho chồng. Nhiều khi nàng viết sau những buổi dạ tiệc kéo dài thâu đêm, khi chỉ còn lại một mình mệt mỏi và buồn chán. Có khi nàng viết ngay trên tầu, trên đường từ Yalta trở về Mátxcơva. Còn ông viết trong nỗi cô đơn, bị căn bệnh gặm nhấm, nhưng lại khát khao muốn biết tin tức về nhà hát. Chekhov thậm chí còn không đến dự buổi công diễn của 3 trong 4 vở kịch của mình.

Những bức thư đã đem lại sinh lực cho cả hai. Knipper là sợi dây duy nhất nối Chekov với nhà hát và Mátxcơva. Còn nàng thì thấy đau đớn vì không thể ở bên cạnh chăm sóc cho người chồng ốm yếu. Nàng viết thư như một cách làm nhẹ lỗi của mình với chồng, người mà nàng coi là nhà soạn kịch vĩ đại nhất nước Nga, là vật bảo đảm cho thành công của nàng tại nhà hát.

Những bức thư có đủ mọi cung bậc của đời sống gia đình, đụng chạm vào mọi vấn đến như sức khỏe, tiền bạc, thời tiết, các chuyến đi. Knipper ghen tuông, còn Chekhov thì lo lắng về lối sống thượng lưu của vợ. Cả hai cùng nói về sự cô đơn và nỗi buồn. Có khi họ viết rất ngắn, cả bức thư chỉ có một câu kèm theo lời hứa sẽ viết nhiều hơn vào lần sau.

Bệnh tình Chekhov ngày một nặng thì các bức thư của ông càng ngắn hơn: (Hôm nay anh ăn súp và trứng, không muốn ăn thịt cừu nữa), còn các bức thư của nàng thì càng tuyệt vọng (Em thấy thật xấu hổ khi được gọi là vợ anh). Nhưng dù tình yêu của họ ngày một trở nên bi kịch, thì những bức thư vẫn luôn âu yếm và tràn đầy yêu thương. Nàng gọi ông nồng nhiệt "Anh yêu dấu", còn ông thì gọi nàng bằng nhiều cách khác nhau: "Con chó nhỏ của anh", "con cá sấu của anh", "con ngựa của anh", "Knippershvits nhỏ bé của anh"... Ông cố gắng pha trò để đưa nàng ra khỏi bi kịch mà nàng tự trói mình vào.

Nhưng cũng có những lúc ông than thở: "Tài năng viết kịch của anh đã cạn kiệt..."

Khi đó nàng thông báo cho ông về những buổi tập, về cách diễn mà ông khuyên nàng được nàng áp dụng đã thành công như thế nào.

Nhưng những bức thư cũng cho thấy góc khuất của Chekhov: ông không muốn kết hôn cùng nàng. Nhà văn không được khỏe chỉ là một nguyên nhân. Ông có trách nhiệm phải hỗ trợ tài chính cho gia đình lớn của mình. Sống cùng người mẹ già và cô em gái tôn thờ anh trai, thường xuyên tiếp xúc với các nữ nghệ sĩ và các quý bà đam mê văn chương, Chekhov luôn tận hưởng sự chiều chuộng của phụ nữ và ông không thờ ơ với họ.

"Thôi được, tôi sẽ kết hôn, nếu ông muốn điều đó" - Chekhov viết cho Suvorin, ông chủ xuất bản năm 1895 (năm đó ông có quan hệ tình cảm với ít nhất 3 phụ nữ, một trong số đó sau này trở thành hình mẫu nữ nhân vật chính trong vở "Hải âu"). "Tôi sẽ không bao giờ gánh nổi hạnh phúc kéo dài từ ngày này sang ngày khác. Hãy cho tôi một người vợ, giống như vầng trăng, không xuất hiện trong bầu trời của tôi mỗi đêm. Hơn nữa, nếu tôi có lấy vợ, thì tôi cũng không viết hay hơn".

Khi gặp Knipper, Chekhov đã có được điều ông muốn. Một số nhà viết tiểu sử Chekhov cho rằng nếu như họ sống cùng nhau, thì cuộc hôn nhân cũng không thể kéo dài. "Tôi không có khả năng làm một công việc khó khăn và khó hiểu như hôn nhân và vai trò người chồng khiến tôi hoảng sợ" - Chekhov viết. Họ cũng có những bí mật riêng. Đôi khi Chekhov dùng giọng bông đùa để che giấu những tình cảm thật của mình. ("Hãy trả lời em trung thực, không được nói đùa" - Knipper thường viết như vậy).

Còn một bí mật khác không được họ đề cập trong thư đó là việc Knipper bị sảy thai hồi tháng 2.1902. Donald Reyfield, nhà viết tiểu sử Chekhov cho rằng Knipper thụ thai không vào thời điểm nàng ở cùng chống. Tại sao nàng lại bất ngờ đến Yalta vào tháng 2? Tại sao nàng không thông báo chuyện có thai trong những bức thư trước? Tại sao Chekhov không nhắc đến chuyện này trong những bức thư sau đó?

Những câu hỏi đó không bao giờ có câu trả lời. Nhà văn và nữ nghệ sĩ đã không để lại hậu duệ, song họ để lại cho đời một kho báu khác - đó là những bức thư tình có thể được coi là một thiên tình sử xuất sắc.

(Viết nhân kỷ niệm 150 năm ngày sinh của Anton Chekhov, 29.1.1860 - 29.1.2010)

free hit counters
free hit counters

Xem đầy đủ bài viết tại http://vmcinhanoi.blogspot.com/2010/01/con-cho-nho-cua-anh.html

Tin choáng về bức tường của 2 nhà thơ lớn

NTTNEW: Ngôi nhà 24 Điện Biên Phủ là nơi ở của 2 nhà thơ lớn Xuân Diệu và Huy Cận (Giải thưởng Hồ Chí Minh về VHNT) lúc sinh thời. Hiện nay do gia đình tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ quản lý. Năm ngoái có 2 cây bị bão đổ đè bẹp tường rào, và tường rào đã được gia đình xây lại. Nhưng không hiểu vì sao bức tường rào ấy lại bị Chính quyền "cưỡng chế" đập phá đi.
 
Theo tin từ Ls. CHHV thì hồi 8 giờ 30 phút sáng 27 tháng 01 năm 2010, chủ tịch Ủy ban nhân dân phường Điện Biên quận Ba Đình, Hà Nội,) Lê Văn Định đã dẫn đầu một lực lượng gồm cả công an, dân phòng... đến 24 Điện Biên Phủ, để "cưỡng chế" bức tường rào! Và nó đã bị đập phá không thương tiếc.

TS Cù Huy Hà Vũ và em gái là Cù Thị Xuân Bích ngay khi xảy ra sự cố đã "tốc" thẳng tới nơi làm việc của Tổng Bí thư Đảng Nông Đức Mạnh và Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết để trực tiếp đâm đơn tố cáo đòi nghiêm trị theo pháp luật hành vi "bất chấp pháp luật" được thực hiện bởi chính quyền phường Điện Biên (1).  (Xem tiếp)

Xem đầy đủ bài viết tại http://nguyentrongtao.vnweblogs.com/post/1890/212050

Thứ năm, ngày 28 tháng một năm 2010

VẾT DAO

 

 

Cây trứng cá đứng im lìm giữa xóm trong cái nắng oi nồng buổi trưa miền Trung, ngay cháng cây cao gần 3m là hai vết dao chém, màu vẫn còn tươi mới như có thể ngửi được cả cái mùi mủ nâu rỉ ra từ đó. Có người đã chém sâu con dao vào thân cây đánh dấu mực nước dâng cao của trận lũ kinh hoàng nhất 30 năm qua, như để nhắc nhở hàng ngày nỗi đau mất mát mà người dân nơi này đã trải qua...Những dải ố nước dầm loang rộng trên tường nhà, người sống ở bên trong luôn phải nơm nớp sợ hãi không biết ngôi nhà mình lúc nào sập xuống đầu. Nhiều bức tường vững chãi giờ chỉ còn là các đống gạch vữa lổm nhổm …. Nhìn xung quanh đâu đâu cũng thấy hoang tàng để lại, có ngôi làng xóa sổ sau bão Mirinae không còn lại dấu vết nào. Trở về miền Trung trong những ngày năm mới, mùa xuân dường như chưa về tới chốn này…

 

...

.................Xóm nghèo.

  ...

 ...

...

476441035-28-01-2010

...

...

476441013-28-01-2010

...

...

476441041-28-01-2010

...

...

476440951-28-01-2010

..

...

Quà nhà quê.

…..

…………….

... 

476440978-28-01-2010

...

Hôm nay đọc được tin Thủ ...

Xem đầy đủ bài viết tại http://blogcogaidolong.multiply.com/journal/item/582/582

Thứ tư, ngày 27 tháng một năm 2010

NÓI TIẾP "CHUYỆN ĐỜI"


- Em chào anh. Anh có định viết tiếp cái "chuyện đời" nữa ko ạ?

- Hết rồi em.

- Thế ạ? Ko hiểu sao em bị cuốn vào câu chuyện đó thế. Nếu là em thì còn rất nhiều tình tiết muốn khai thác tiếp.

- Em muốn khai thác tiếp ở khía cạnh nào? Thử nói xem, nếu hay có thể anh sẽ viết tiếp.

- Vâng, tự nhiên viết ra thì thấy khó quá, nhưng em thích nhâm nhi đọc chuyện này nếu còn nữa. Đặc biệt là nhân vật chồng, có điểm gì đó giống em: không dứt khoát, cả nể nên kéo theo bao hệ lụy. Đó là điểm yếu lớn nhất của em. Em thích anh khai thác khía cạnh nhân vật này, có thể đi sâu về nhân vật này nữa, anh ta suốt ngày cặm cụi làm việc, lo toan, sung sướng, hạnh phúc, đau khổ nhưng chỉ có một mình anh ta.

- Ừ, đàn ông VN nhiều người như vậy.

- Em có gia đình chưa?

- Dạ, em chưa anh ạ.

- Đã tan vỡ mối tình nào chưa?

- Dạ, rồi mà anh. Trước đây em cũng có một câu chuyện gần thế này. Hai người rõ là yêu nhau, không thể đến được với nhau. Không ai sai cả, mặc dù người này đều muốn người kia tốt hơn. Ai cũng kỳ vọng vào người kia nhieu hơn nữa. Nhưng thực tế thì không thể chia sẻ công việc được với nhau, nên rốt cuộc là gây áp lực cho nhau.

- Anh biết nhiều cặp yêu nhau nhưng không thể sống cùng nhau, cứ ở bên cạnh nhau là họ cãi nhau bất phân thắng bại.

- À, bạn em trước kia cũng là một nhà báo anh ạ. Có thể anh cũng biết cô ta, vì cô ta cũng làm ở 1 tờ báo có tiếng, và viết về những vẫn đề gai góc.

- Thế à?

- Nhưng em xin phép không tiết lộ được không ạ?

- OK, không sao.

- Anh nên phân tích kỹ tâm lý cô vợ khi còn chưa ly hôn nhé. Ví dụ, anh có thể khắc thêm về cô ta là một người cũng giỏi giang không kém chồng, nhưng vì bản tính đàn bà nên cũng không đạt được công danh như mong muốn. Vì thế nên càng tạo áp lực với chồng để phải thăng quan tiến chức. Em cũng rất thích nếu anh đề cập thêm về chuyện khi cả 2 người ly hôn rồi nhưng vẫn day dứt về nhau, vẫn muốn làm cái gì đó cho nhau nhưng không thể. À, em hỏi nhỏ một chút nữa, anh lấy cảm hứng viết chuyện này từ đâu ạ? Nếu có thể thì anh lấy thêm một ít ở đó nữa, để viết tiếp nhé.

- Theo em thì anh lấy từ đâu?

- Chắc là từ chuyện của anh nên mới thật như thế. Nhiều lúc, em cũng có ý tưởng viết chuyện về chính bản thân mình, nhưng vừa ảo vừa thực một chút mới hay. Nhâm nhi về bản thân bằng cách viết chuyện như vậy, có được không anh. Nhưng khó quá, em không biết viết như thế nào? Vì em là dân kỹ thuật, giờ làm quản lý, không liên quan gi đến văn chương cả.

- Thế thì lúc nào rảnh rang thì viết, coi đó như một trải nghiệm. Em hãy viết thật tự nhiên, như cuộc sống tự chảy ra vậy.

- Vâng, để hôm nào em viết được cái gì đó, em gửi anh, anh review giúp em nhé.



Xem đầy đủ bài viết tại http://vmcinhanoi.blogspot.com/2010/01/noi-tiep-chuyen-oi.html

CÀPHÊ VÀ TUYẾT


Tự nhiên muốn nhìn thấy tuyết bay. Vẫn còn nhớ buổi tối mùa đông đầu tiên ở Minsk cuối năm 1985. Ra khỏi rạp chiếu phim sau khi xem phim "Anh đào mùa đông" thì thấy tuyết rơi. Tuyết đầu mùa trắng tinh, xoay tròn trong gió. Ngửa cổ thích thú ngắm nhìn những bông tuyết nhỏ xíu lung linh trong ánh đèn đường, rơi nhẹ xuống tóc. Giơ tay hứng tuyết, thấy nó đậu nhè nhẹ lên tay và khe khẽ cựa mình tan chảy.

Tự nhiên muốn uống cà phê ở quán càphê của Gare de Lyon ở Paris. Quán nhỏ sực nức mùi càphê thơm nồng và quyến rũ, không hiểu những người đàn ông Thổ rang say và pha ra sao mà ly càphê lại thơm ngon đến như vậy. Ly càphê ở Paris chỉ bằng một phần ba ly càphê ở Việt Nam, tợp một miếng là hết. Muốn ngồi lâu phải gọi hai - ba ly.

Cái quán đó lúc nào cũng đông. Đủ loại người ngồi ở đây: da trắng, da đen, da nâu, da vàng, thuộc các nền văn hóa khác nhau với các đức tin khác nhau, nhưng cùng chung một niềm đam mê với càphê. Những bản nhạc Pháp lúc dạt dào lúc lơi lả làm cho cái không khí uống càphê rất vào.

Người sắp đi xa ngồi uống cà phê trước khi lên tầu. Người đi tiễn buồn rầu, lưu luyến. Người đến đón bồn chồn. Người vừa xuống tầu, muốn đôi chút thư thái để dọn mình bước vào thành phố đông đúc kia. Người vừa đón được ai đó cũng vào đây để uống mừng gặp mặt. Đủ mọi tâm trạng. Ly càphê giúp họ là chất xúc tác đẩy họ đến tận cùng tâm trạng, có thể vui hơn, có thể buồn hơn. Càphê làm dung môi cho tất cả các cảm xúc.

Tôi đã ngồi đó chờ đợi chuyến tầu khởi hành từ Paris về miền đông nam nước Pháp. Ngoài kia tuyết rơi. Tuyết cuối mùa. Nó đã ngừng rơi từ cả tháng nay để nhường chỗ cho những bước chân rón rén của mùa xuân, nhưng rồi đột ngột quay trở lại để nói lời giã từ cuối cùng. Những chiếc áo khoác to sụ tối màu không còn nhiều, thay vào đó là những màu sắc mùa xuân rộn rã.

Đi qua ga tầu này có người bước hối hả, có người bước ung dung, có người chạy. Nhìn bước chân của họ có thể đoán được cuộc đời của mỗi người. Thật thú vị khi bỏ ra vài đồng franc ta có được quyền công khai theo dõi những con người đi qua mà không khiến ai phải khó chịu.

Tuyết và càphê. Một thứ trắng, một thứ đen.

Nào hãy gọi một ly càphê. Thả vào đó một chút đường. Giống như những bông tuyết nhẹ rơi xuống làn nước sẫm bóng khói nghi ngút. Hít một hơi thật mạnh mùi thơm quyến rũ tỏa ra từ ly càphê nóng hổi.

Càphê và tuyết. Một thứ đen, một thứ trắng.

Ước gì có hai thứ ấy.

Ở quán càphê thơm nồng trên Gare de Lyon.



Xem đầy đủ bài viết tại http://vmcinhanoi.blogspot.com/2010/01/caphe-va-tuyet.html

Thứ ba, ngày 26 tháng một năm 2010

MỪNG CÁC NHÀ VĂN QUA CỬA VÀ NGOÀI CỬA

NTTNEW: Có 40 người thở phào vì đã vượt Văn Môn không phải để hóa Rồng (như cá vượt Vũ Môn) mà họ thành hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam. Có người nói vào được Hội này cũng đáng dựng bia trong Văn Miếu - Quốc Tử Giám! Dựng bia ở đó chắc là không, nhưng dựng lại một tấm bia để ghi lại công sức phấn đấu làm sao vào đựơc Hội chắc là có thể đáng làm.  Theo tôi được biết thì nhà thơ Việt Phương nổi tiếng từ thời Cửa Mở cách đây 40 năm, và năm nay 82 tuổi mới vào được Hội. Người trẻ nhất đợt này là Phạm Vân Anh cũng đã 30. (Trai ba mươi tuổi đang xoan/ Gái ba mươi tuổi...). Nhưng thời này 40 vẫn được gọi là nhà thơ trẻ thì cũng chả ngại gì tuổi tác. Làm thơ viết văn trẻ tâm hồn là chính.

Trong danh sách này có một số người bạn của tôi, đặc biệt có Kiều Anh Hương, Đỗ Tiến Thụy lại cùng hội cùng thuyền Vnweblogs (Vnweblogs mấy năm nay đều có người qua cửa Hội). Thật vui để nói lời chúc mừng tới các Anh Việt Phương, các bạn tôi và tất cả các bạn văn đồng nghiệp.

Ở Trung Quốc vào Hội Nhà Văn được phân làm ba loại để... được ưu đãi hoặc ăn lương theo bậc. Khi sang bên đó tôi hỏi họ lấy tiêu chuẩn nào để phân định bậc nhà văn? Các đồng chí lãnh đạo Hội Nhà Văn TQ giải thích là căn cứ theo số lượng chữ viết hàng năm để xét. He he. Vậy thì nhiều nhà văn ta viết sách xếp cao  hơn người mà vẫn chưa được vào Hội, thật thiệt thòi quá lắm. (Xem tiếp)

Xem đầy đủ bài viết tại http://nguyentrongtao.vnweblogs.com/post/1890/211425

Thứ hai, ngày 25 tháng một năm 2010

TRÒ CHUYỆN (2)


Sinh viên (25.11)
Em chào Thầy! Thầy cho phép em làm phiền một chút nhé. Em đọc sách thấy một công ty PR thường có 4 bộ phận là: Kế hoạch, Quản trị khủng hoảng, Báo chí, Truyền hình. Em xin đi thực tập ở công ty T&A, họ yêu cầu muốn thực tập ở bộ phận nào thì đăng ký, em thích ở bộ phận quản trị khủng hoảng. Nhưng em sợ là ở đấy em chưa có kinh nghiệm gì thì không biết phải làm gì. Thầy thấy em nên chọn bộ phận nào thì phù hợp nhất ạ? Thầy thấy bộ phận kế hoạch có phù hợp không ạ?. Thầy cho em lời khuyên với, em cảm ơn Thầy ạ.


Thầy giáo (25.11)
Quản trị khủng hoảng là hay nhất, vì để làm được ở bộ phận này người ta cần có kinh nghiệm làm việc ở 3 bộ phận còn lại.Em thử lượng sức mình xem như thế nào? Có lẽ cứ thử bắt đầu luôn với quản trị khủng hoảng nhỉ? Vì như vậy em vẫn được tu luyện 3 công việc kia. Em thông minh, tại sao lại không thử. Thử cũng không mất gì, đúng không? Chúc em thành công.


Sinh viên (27.11)
Vâng ạ! Vậy em sẽ đăng ký vào đó ạ. Có thất bại cũng vinh quang phải không ạ. Nhà em bị cắt mạng nên hôm nay em mới đọc được thư ạ. Em cảm ơn Thầy ạ!


Sinh viên (3.12)
Em xin lỗi Thầy vì đã làm phiền lúc Thầy đang bận. Lúc nào có thời gian Thầy trả lời thư cho em nhé. Em đi mấy công ty nộp đơn xin thực tập mà vẫn không được ạ. Bạn em hỏi cho em ở T & A chắc chắn vậy mà họ vẫn không nhận ạ. Trời ạ! Em không biết phải làm thế nào nữa. Thưa Thầy, Thầy có biết công ty truyền thông nào nhận sinh viên thực tập thì giới thiệu cho em với. Vì thứ Ba tuần sau em phải nộp đơn xác nhận rồi ạ. Em chờ thư của Thầy ạ. Em cảm ơn Thầy nhiều và rất xin lỗi Thầy vì đã nhiều lần làm phiền Thầy ạ. Em chào Thầy!

Thầy giáo (3.12)
Em thử gọi điện cho anh V, giám đốc cty L.B. ĐT: 09034xxxx.


Sinh viên (3.12)
Anh V nhận em rồi ạ. Mai em sẽ sang nộp hồ sơ ạ. Em rất vui. Em cảm ơn Thầy ạ!

Thầy giáo (3.12)

OK, L.B. là một chỗ làm rất lý tưởng đối với những ai muốn theo đuổi nghề PR. Thầy giới thiệu đôi chút về em với anh V rồi. Thầy biết ở đó đang cần nhân sự trẻ, có trình độ và thiết tha với nghề. Nếu em làm việc tốt thì có thể nhận vào làm việc chính thức luôn. Đây là một cơ hội tốt để thử sức, thầy hy vọng em sẽ nỗ lực hết sức để đạt được nguyện vọng của mình, và cũng đồng thời khẳng định lời giới thiệu của thầy là đúng.


Sinh viên (3.12)

Dạ. Em sẽ cố gắng hết mình ạ. Nhưng Thầy có nói tốt quá về em không ạ? Nhỡ có chuyện gì xảy ra, làm mất uy tín của Thầy thì em rất sợ. Tiếng Anh em không được tốt lắm. Em sẽ cố gắng học trong thời gian thực tập, nhưng nghe Thầy nói vậy em lại thấy sợ quá. Huhu. Giờ phải làm thế nào ạ!?!!!
....

Sinh viên (23.12)
Em chào Thầy. Em đã đi làm được gần 3 tuần và cũng bắt đầu quen rồi ạ. Mấy hôm đầu em cũng thấy hơi hụt hẫng một chút ạ, chắc là vì đang chơi quen rồi nên... Có hôm em phải mở thư của Thầy mấy lần để đọc lấy tinh thần. Mọi người ở phòng cũng tốt ạ. Em luôn cố gắng làm tốt nhất có thể tất cả những việc mà mọi người giao. Thỉnh thoảng em cũng được viết bài PR nữa. Hôm trước, em được sếp giao viết thiếp Noel cho Garden Mall. Em thấy ý của mình được chị ấy dùng đấy Thầy ạ. Có mỗi chuyện ấu là vui nhất để em khoe thôi ạ.


Còn Tiếng Anh thì em thấy từ gì không biết là tra từ điển luôn. Em nghĩ là tiếp xúc thường xuyên chắc là em sẽ làm được thôi phải không ạ?
Em học được rất nhiều điều khi đi thực tập ạ. Em cảm ơn Thầy rất nhiều!

Giờ em chỉ mong nếu làm tốt mà nhận được lương, tháng lương đầu tiên khi đi làm, em xin phép được mời Thầy đi uống nước được ko ạ? Chắc là chỉ mời uống nước thôi ạ, vì lương của em vẫn ít mà. Thầy đừng cười vì em chưa làm được mà đã nói nhé. Nhưng mà em đã nghĩ gì mà không nói ra em thấy sao ý. Hy vọng là sẽ sớm có ngày đó ạ.


Em chúc mừng Thầy Noel sớm một chút vì chắc đến ngày mai Thầy sẽ nhận được nhiều lời chúc lắm nên em chúc sớm luôn. Đây có được coi là một cách làm PR hiệu quả không ạ?


Thầy giáo (23.12)

Công việc mới ban đầu bao giờ cũng bỡ ngỡ. Không có gì phải ngại. Em có nhiều tố chất để thành công. Miễn là phải kiên trì vượt qua các thử thách (nghe lý thuyết nhỉ, nhưng trên thực tế đúng là như thế). Chúc em Giáng sinh vui vẻ và ấm áp.


Sinh viên (23.12)

Em sẽ cố gắng ạ. Vì đây là công việc em yêu thích nên có khó khăn em vẫn thấy thích. Càng khó khăn em càng cố gắng ạ. Nhiều lúc em thấy mình làm sao ý. Cứ những lúc nào có trục trặc là em rất muốn chinh phục và vượt qua.
Trời! Em vừa hoàn thành một bài viết mà trong thời gian rất ngắn bắt buộc phải xong. Căng thẳng quá ạ. Lúc nào trong phòng cũng căng thẳng, Thầy ạ. Giờ em mới hiểu thế nào là áp lực công việc!


Thầy giáo (23.12)

Đừng sợ áp lực. Nếu không có áp lực ta sẽ khó hoàn thành được công việc.

Sinh viên (25.1)

Em chào Thầy ạ! Thầy có khỏe không ạ? Hôm nay, chị trưởng phòng chỗ em giao cho một bài tập về lên kế hoạch PR cho sản phẩm bánh chưng của một công ty. Em nói và được khen đấy Thầy ạ. Từ hồi đi thực tập đến giờ em mới được chị ấy khen. Vì trước đó làm gì em cũng bỡ ngỡ nên chẳng mấy khi được khen ạ. Em thấy vui vui lên nhắn tin khoe với Thầy.

Thầy giáo (25.1) Thông thường thì sếp càng nghiêm khắc và khó tính thì nhân viên sẽ càng phải nghiêm túc làm việc và sẽ có cơ hội được trưởng thành. Nên thầy ủng hộ những sếp khó tính.


Xem đầy đủ bài viết tại http://vmcinhanoi.blogspot.com/2010/01/tro-chuyen-2.html

Chủ nhật, ngày 24 tháng một năm 2010

NHỮNG NGÀY NẮNG ĐÃ BIẾN MẤT...

"Những ngày nắng đã biến mất" hay tiếng Nga là "Исчезли солнечные дни".

Đó là tên một bài hát nổi tiếng ở Liên Xô cuối thập niên 1980. Người viết nhạc cho bài hát này là Raymond Pauls, tác giả của "Triệu bông hồng" được biết đến trên toàn cầu. Lời bài hát là thơ cũng của một người nổi tiếng - Rasul Gamzatov, được biết đến ở Việt Nam với tác phẩm "Dagestan của tôi". Trình bày bài hát là siêu sao nhạc pop Nga Valeri Leontiev - người thống trị sân khấu ca nhạc Nga gần 3 thập niên qua.

Có điểm thú vị là trong bộ ba sáng tạo nên ca khúc này, chỉ có Valeri Leontiev là người Nga. Raymond Pauls là người Latvia, còn Rasul Gamzatov đương nhiên là người Dagestan. Bài hát do vậy không phải là một giai điệu Nga, mà pha trộn những nét nhạc huyền bí phương Đông.




Valeri Leontiev được biết đến ở Liên Xô trước đây như một ca sĩ có dấu ấn sáng tạo cá nhân rất mạnh. Ông ăn mặc những bộ trang phục te tua, nhảy múa tưng bừng, khác hẳn với hình mẫu của những nghệ sĩ Liên Xô luôn biểu diễn trong những bộ complet khuôn mẫu và lạnh lùng. Lối biểu diễn lập dị của Leontiev khiến ông bị cấm trình diễn tại phòng hòa nhạc "Rossya" (Nước Nga) danh tiếng nhất Liên Xô hồi đó. Ông giám đốc phòng hòa nhạc tuyên bố: "Chừng nào tôi còn sống thì không bao giờ con khỉ này được biểu diễn tại đây".

Nhưng làn sóng cải tổ ùa đến. Ông giám đốc vẫn còn sống, nhưng đành ngậm ngùi nhìn Leontiev hát hò và múa may ở thánh đường mà ông dầy công giữ gìn.


Khán giả Liên Xô chia làm hai phe. Một phe say sưa nghe và xem Leontiev hát. Một phe thì dè bỉu: "Không thể chịu đựng nổi". Nhưng có một điều cả hai phe đều nhất trí: Leontiev là ca sĩ không đụng hàng. Ông độc đáo từ giọng hát, phong cách biểu diễn cho đến trang phục. Đó là nghệ sĩ không bao giờ chịu dừng lại, luôn luôn tìm kiếm, luôn luôn sáng tạo và luôn vượt qua chính mình.

Những tác phẩm như "Quạ trắng", "Chim trong lồng", "Ba phút" là những cái đinh trong sự nghiệp ca hát của Leontiev, biến ông thành một trong những người ghi lại khúc chuyển mình của xã hội Liên Xô cuối thập niên 1980 - đầu thập niên 1990.

"Những ngày nắng đã biến mất" là ca khúc tự sự hiếm hoi của Leontiev, khi mà ông hát bằng toàn bộ tâm hồn của mình mà không cần gào thét và nhảy múa. Bài hát do vậy có sức cuốn hút và sức sống mạnh mẽ.




Lời bài hát như sau:

Исчезли солнечные дни
И птицы улетели.
И вот проводим мы одни
Неделю за неделей.

Вдвоем с тобой, вдвоем с тобой
остались ты да я,
Любимая, любимая, бесценная моя. (2 раза)

На косы вновь твои смотрю -
Не налюбуюсь за день.
Птиц улетевших белый пух
Пристал к отдельным прядям.

Пусть у меня на волосах
лежит, не тая, снег,
Но ты, моя любимая, как прежде, лучше всех. (2 раза)

Все краски вешние неся,
Вернутся снова птицы.
Но цвет волос, но цвет волос
С весной не возвратится.

И солнцу улыбнемся мы,
печали не тая,
Любимая, любимая, бесценная моя. (4 раза)

Исчезли солнечные дни... (3 раза)

Và đây là lời tiếng Việt do tôi đặt năm 1987

Chim đã bay đi bao giờ trở về
Sương mờ dần buông mái tóc đen
Em hãy hát lên kêu gọi mặt trời
Trả lại màu đen cho mái tóc

Bầu trời đầy nắng đã biến đi đâu
Dần rồi lặng lẽ năm tháng cứ trôi
Đợi chờ lại nhớ tới khúc hát xưa
Vang lên trong trái tim này.

Đợi chờ màu tóc dẫu có phôi pha
Mặt trời rực rỡ trong trái tim ta
Người tình đẹp nhất trên khắp thế gian
Hãy giang tay đón mặt trời.

Chim đã bay đi bao giờ trở về?
Chim đã bay đi không còn trở về...

Cùng nghe bài hát này trong một ngày lạnh giá, mơ về những ngày nắng.



Xem đầy đủ bài viết tại http://vmcinhanoi.blogspot.com/2010/01/nhung-ngay-nang-bien-mat.html

Cách Mạng Cam

Người hùng Ukraine trong cuộc “Cách mạng Cam” năm 2004, Victor Yushchenko, chỉ nhận được hơn 5% số phiếu bầu, thua xa hai đối thủ. Ngay từ năm 2005, dân chúng đã bắt đầu thất vọng khi thấy Yushchenko chưa đưa lại được cho họ những gì đã hứa. Và sau 5 năm nhân dân Ukraine đã “sửa chữa sai lầm”.


Có người giải thích thất bại của Yushchenko là “cả tin vào phương Tây”, có người cho là ông đã “giỡn mặt con gấu Nga thời Putin”. Rõ ràng là Yushchenko đã không giỏi “đi dây” trước một tay hàng xóm đang nắm van khí đốt và cứ chực đến khi giá rét nhất lại cắt gaz lò sưởi của dân Ukraine. Thất bại của ông Yushchenko nhắc lại thất bại của Lech Walesa. Năm 1995, người dân Ba Lan cũng đã không tái bỏ phiếu cho người hùng Công đoàn Đoàn kết Walesa. Cho dù, cuộc Cách mạng mà ông tiến hành ở Ba Lan không dễ dàng như “Cách mạng Cam”. Phong trào mà ông lãnh đạo trong suốt thập niên 80, có khi đã phải trả giá bằng tù đày và máu. Nhưng người hùng trong đấu tranh không có nghĩa là khi nắm được chính quyền sẽ không làm cho dân thất vọng, người dân sẽ đổi thay khi không thấy hài lòng.


Không chỉ ở Ba Lan hay Ukraine mà ở hầu hết các nước Đông Âu, người dân đã không hoàn toàn hài lòng với những gì mà “dân chủ kiểu phương Tây” mang lại. Nhưng, không hài lòng một cách công khai và thể hiện nó bằng quyền bỏ phiếu là điều mà trước đây ở Đông Âu không bao giờ tồn tại. Năm 2005, khi người dân bắt đầu tụ tập kêu ca chính quyền mà họ vừa dựng lên, một bộ trưởng Ukraine, ông Yuriy Lustenko, đã trấn an: “Chúng ta đã từng đứng đây không phải vì lương, tiền hưu trí hay một mẩu xúc xích, thậm chí không phải vì người mà chúng ta bầu lên làm tổng thống, mà vì tự do”. Không hẳn là người dân Ukraine không hiểu bản chất của “Cách mạng Cam” như Lustenko, nhưng người dân không đóng đinh lý tưởng của họ vào chính quyền mà họ từng ủng hộ. Người dân làm cách mạng là để tìm kiếm tự do chứ không phải tìm kiếm quyền bính trọn đời cho các nhà lãnh đạo. Người dân sẽ sử dụng “tự do” để chọn ai có thể đem đến “xúc xích với tiền lương”.


Cả Walesa và Yushchenko đều thất cử sau chỉ một nhiệm kỳ. Một nhiệm kỳ là không đủ dài để một nhà đối lập tích lũy kinh nghiệm nắm quyền lãnh đạo quốc gia. Một nhiệm kỳ cũng rất ngắn để người dân sống trong môi trường bị bưng bít quá lâu trưởng thành về dân chủ. Dân trí thấp thì thật khó để vận hành dân chủ, nhưng nếu như không có dân chủ thì muôn đời dân trí cũng không được nâng lên, cho dù cả nước được “nền giáo dục vâng lời” cấp bằng tiến sỹ. Người dân ở các nước dân chủ, nhất là các nước mới có dân chủ một hai nhiệm kỳ, lựa chọn người lãnh đạo sai là một khả năng không nhỏ. Nhưng, khả năng lớn hơn là họ có cơ hội và có quyền để sửa sai. Thất bại mới đây ở Ukraine có thể chỉ là thất bại của Yushchenko chứ không phải là của nhân dân hay “Cách mạng Cam”. Bi kịch lớn nhất cho một quốc gia không phải là có cách mạng hay không mà là khi nhận ra thành quả bị tước đoạt mà người dân không làm gì được.


Huy Đức

Xem đầy đủ bài viết tại http://www.blogosin.org/?p=1088

Thứ bảy, ngày 23 tháng một năm 2010

Món ngon cho bữa tiệc phim châu Á



Cát Khuê



37 phim xuất sắc nhất của châu Á trong năm 2009 đã cùng tham dự xét giải của giải thưởng phim châu Á lần thứ 4 và đại diện Việt Nam, Chơi vơi đã dành được 3 đề cử.



Nằm trong khuôn khổ hội chợ phim quốc tế HongKong nhưng giải thưởng phim châu Á đã được chú ý mấy năm gần đây bởi giá trị của những bộ phim được lựa chọn vào đề cử cũng như vị trí của các thành viên ban giám khảo.



Những “ông lớn”” của điện ảnh châu Á



Giải thưởng phim châu Á lần thứ 4 cho năm 2009 vừa được công bố ngày 20.1 với sự dẫn đầu đề cử của hai phim: Bodyguards and Assassins (Sát thủ và vệ sĩ) cùng phim Mother (Mẹ). Bodyguards and Assassins là một phim HongKong được thực hiện bởi đạo diễn Teddy Chan vừa ra mắt ngày 18.12 tại Trung Quốc đã dành được các đề cử cho: Phim, diễn viên nam chính, nam phụ, diễn viên mới, thiết kế và phục trang. Chia sẻ vị trí 6 đề cử cho: phim, đạo diễn, diễn viên nữ, nam phụ, kịch bản và dựng phim là một tác phẩm của đạo diễn Bong Joon ho đến từ Hàn Quốc với phim Mother (đã đoạt nhiều giải thưởng và được lựa chọn trong hạng mục Un Certain Regard của LHP Cannes 2009). Bong Joon ho là một trong những gương mặt đạo diễn trẻ đương đại được chú ý nhất ở Hàn Quốc hiện tại, The Host (Quái vật sông Hàn) của anh đã được đánh giá là hay nhất LHP Cannes lần thứ 59, nó cũng giúp Bong Joon ho dành 4 giải quan trọng trong giải thưởng phim châu Á lần thứ nhất. Người đồng hương của anh, đạo diễn Park Chan-wook (đã từng dành giải tại các LHP uy tín nhất thế giới như LHP Berlin 2001, 2007, LHP Cannes 2004, 2009, LHP Venice 2005…) cũng có mặt trong danh sách đề cử với 4 hạng mục là diễn viên nam, hình ảnh, thiết kế và kỹ xảo với phim Thirst (Khao khát).

Chủ tịch ban giám khảo gồm 14 người của giải thưởng điện ảnh châu Á năm nay là một diễn viên quen thuộc với khán giả Việt Nam không chỉ qua bộ phim Người tình nổi tiếng nhất của anh –diễn viên Lương Gia Huy. Ngoài ra còn có các thành viên uy tín khác như Christian Jeune – giám độc bộ phận phim và đại biểu của LHP Cannes, Kenji Ishizaka – giám đốc chương trình của LHP Tokyo, Christophe Terhechte – người đứng đầu diễn đàn điện ảnh của LHP Berlin và Park Ki-yong – cũng là người đứng đầu Học viện phim nghệ thuật Hàn Quốc (KAFA).



Lần đầu tiên có tên Việt Nam



Chơi vơi - bộ phim nghệ thuật Việt Nam - đạo diễn Bùi Thạc Chuyên - vừa giành giải của hiệp hội phê bình phim quốc tế FIPRESCI tại LHP Venice đã có mặt trong danh sách đề cử 3 hạng mục là kịch bản xuất sắc nhất (Phan Đăng Di), hình ảnh xuất sắc nhất (Lý Thái Dũng) và âm nhạc xuất sắc nhất (Ngọc Đại). Đây cũng là lần đầu tiên một đại diện của điện ảnh Việt Nam vinh dự được có mặt. Lý Thái Dũng vừa dành giải quay phim xuất sắc nhất ở LHP 16, nhạc sĩ Ngọc Đại “suýt nữa thì không nhận làm nhạc phim” (ban đầu nhạc sĩ Quốc Trung được mời) đã rất vui mừng với đề cử này. Kịch bản phim Chơi vơi chính là kịch bản tốt nghiệp của Phan Đăng Di tại trường Đại học Sân khấu điện ảnh Hà Nội năm 2000 với cái tên ban đầu: Tận cùng là biển. Đạo diễn Bùi Thạc Chuyên đã sửa chữa nhiều lần, lấy nhiều cái tên khác nhau trong 8 năm nhưng cuối cùng, bộ phim được bấm máy bằng kịch bản đầu tiên của Phan Đăng Di. Cũng nhờ bản nguyên gốc này, một phần đáng kể kinh phí của phim đã được một số quỹ hỗ trợ điện ảnh từ châu Âu tài trợ. Cùng được đề cử ở hạng mục kịch bản xuất sắc nhất có: About Elly (Iran – Giải gấu bạc cho đạo diễn ở LHP Berlin 2009), Like you know it all (hàn Quốc), Mother (Hàn Quốc) và Writen by (HongKong). Đạo diễn Phan Đăng Di cho Thanh Niên biết, theo anh, đối thủ đáng gờm nhất của hạng mục này chính là tác giả Bong Joon ho và Park Eun-kyo – biên kịch phim Mother vì bộ phim này kịch bản rất xuất sắc..



Giải thưởng phim châu Á năm nay được coi là sự công nhận cuối cùng với các tài năng điện ảnh châu Á trong năm 2009, sẽ được công bố và trao giải vào ngày 22.3.2010 như một hoạt động Gala mở màn Hội chợ phim quốc tế HongKong.





Xem đầy đủ bài viết tại http://www.catkhue.com/2010/01/mon-ngon-cho-bua-tiec-phim-chau.html

Thứ sáu, ngày 22 tháng một năm 2010

HÀ KIN “KHÔNG LẠC LÕNG Ở NEW YORK”




Cát Khuê (thực hiện)

Biết Hà Kin từ cái thuở cô bé này bé xíu mà có riêng một website hoành tráng (khi người Việt còn chưa biết blog là gì). Hà Kin học Ngoại giao, đi làm ở Bộ Ngoại giao như một viên chức nghiêm túc, rồi lại rời Bộ Ngoại giao để quay lại New York học… nhiếp ảnh! Cô bé này đa tài, vẽ tranh, chơi đàn, hát rất hay và bây giờ là chụp ảnh. Nhưng người ta biết đến em nhiều nhất có lẽ sau sự kiện cuốn sách Chuyện tình New York là best seller năm 2007 của các tác giả trẻ ở Việt Nam. Hà Kin đang ở New York, và không từ chối cuộc phỏng vấn này cho chuyên mục KẾT NỐI NGƯỜI VIỆT TRẺ của Thanh Niên.

NEW YORK CŨ VÀ MỚI


* Chào Hà Kin, sự nghiệp học tập và “nghiên cứu” New York của em đến đâu rồi?

- Chào chị. Em vừa có một năm không được thỏa mãn và tốt đẹp lắm. Nhưng tình hình học tập và “nghiên cứu” của em năm qua thì vẫn tạm ổn, ít nhất là có những sự tiến bộ hơn hẳn và được gần như em mong muốn.

* Em đã học được gì và đang làm gì ở nơi đây, trong lần quay lại thứ 2 này?

- Em đã học được một phần những gì em cần và đặt ra khi sang đây. Đó là những hiểu biết cơ bản và đầu tiên về nhiếp ảnh và nhiếp ảnh chuyên nghiệp. Đó là điều lớn nhất trong năm qua đã làm được, còn học được những gì ngoài đây thì vô cùng, bởi mỗi ngày qua đi, dù ra khỏi nhà hay ngồi nhà trên mạng – là những sàng khôn. Ngoài một số chuyến đi ước mơ được nảy sinh ngoài dự định thì năm qua em chưa làm được gì lớn để tự hào hoặc thỏa mãn đủ để kể cả.

* Quay lại New York, có điều gì khác và điều gì vẫn thấy cũ với Hà Kin?

- New York vẫn cũ, kinh tế có suy thoái hơn, người vẫn đông, subway vẫn bẩn, Times Square vẫn rực rỡ. Điều khác là nằm trong suy nghĩ của mình lớn lên mà thôi.

* Theo Hà Kin, những điều gì sẽ là rào cản chính làm cho một người Việt khó hòa nhập nhất ở một nơi như New York?

- Thực ra em không hiểu và tham gia nhiều lắm vào thế giới cộng đồng người Việt để có những lý do thật chính xác cho chuyện này. Nhưng cũng có thể có một vài lý do rất rõ rệt mà ai cũng có thể nhận thấy. New York là một nơi pha trộn mọi nền văn hóa thế giới và có tính chất quốc tế hóa hơn bất kỳ một bang nào khác của nước Mỹ. Tuy nhiên, dù thế nào thì đó vẫn là nước Mỹ, và văn hóa “quốc tế hóa” chính là nền văn hóa rất đặc trưng của Mỹ, chỉ là nó đậm đà hơn những nơi khác. Có rất nhiều lý do để khiến một người không phải là “bản địa” không thể hòa nhập với nơi họ đang sinh sống. Có lẽ người Việt cũng có nhiều lý do tương tự như những người châu Á khác trên đất Mỹ. Nhưng cũng nên chia ra nhiều đối tượng người Việt, vì những đối tượng khác nhau sẽ có những rào cản khác nhau. Chẳng hạn, với người Việt là dân lao động, làm những công việc chân tay vất vả, thì họ là những người khó hòa nhập với dân bản xứ nhất. Công việc bận bịu, đặc thù tính chất lao động không phải tiếp xúc bằng ngôn ngữ tiếng Anh khiến họ chỉ có một mục đích lớn là kiếm đủ tiền sinh sống cho gia đình.

Đối tượng thứ hai là du học sinh hoặc nghiên cứu sinh, vấn đề ngôn ngữ không phải là rào cản, nhưng họ không phải sinh ra và lớn lên từ trong nền văn hóa như kiểu New York. Họ vẫn có thể ăn, ngủ, party, học hành cùng người Mỹ, nhưng không thể nào là người Mỹ được.

Đối tượng thứ ba, là những người chưa hẳn là Việt Kiều, nhưng sinh sống và làm việc lâu năm tại New York (với giấy tờ hợp lệ và ở những công sở lớn), họ là những người hòa nhập được tới 70% với nhịp sống của đất New York, đa phần những người này có thu nhập khá và rất thích nhịp sống nhộn nhịp nơi đây. Nhưng họ vẫn có xu hướng tìm bạn và quan hệ với người Việt nhiều hơn là tìm những người bạn tây. Vấn đề vẫn nằm ở chỗ không chỉ là văn hóa, quan điểm khác biệt, mà vấn đề ngoại hình, màu da cũng là một vấn đề tác động khá. Phụ nữ và đàn ông cũng có những sự hòa nhập khác nhau. Chẳng hạn một cô gái Việt có thể party và chơi với nhiều bạn trai tây hơn là một người đàn ông Việt có nhiều bạn gái tây.

Đối tượng cuối cùng là Việt Kiều và những người sinh ra lớn lên tại đây. Những thế hệ được sinh ra và lớn lên tại đây, thì ngoài màu da và ngoại hình của họ không giống với những “New Yorkers tây” khác, còn lại thì họ có thể hòa nhập được ít hơn hoặc hoàn toàn (tùy thuộc vào cách giáo dục của gia đình). Điều này thì đã tương đối rõ ràng và dễ hiểu. Tuy nhiên, sự hòa nhập tại New York sẽ dễ dàng hơn với tất cả những nơi khác, vì đặc thù đã nói ngay ban đầu. Nơi đây cũng có nhiều chủng tộc châu Á khác nhau, đặc biệt là người Trung Quốc, nên người Việt cũng ít khi thấy mình thực sự bị lạc lõng.

* Và ngược lại, những điều gì sẽ làm cho một người từng sống ở New York sẽ khó hòa nhập nhất khi quay trở lại Việt Nam?

- Không chỉ người Việt ở New York, mà bất kỳ người Việt ở đâu xa quê hương khi trở về sẽ khó hòa nhập ở Việt Nam. Có người có thể sẽ mãi mãi không bao giờ hòa nhập được, hoặc có người sẽ phải mất rất nhiều thời gian cùng những sự “kiên nhẫn” và “chịu đựng” thì mới có thể trở lại một phần của Việt Nam.

New York là nơi nhịp sống rất tự do và phóng khoáng, là nơi chấp nhận và ủng hộ mọi cá tính riêng biệt. Không tính tới sự khác biệt hoàn toàn về văn hóa và trình độ phát triển. Vậy nên, bất kỳ một người nào đã sinh sống và quen thuộc với nền văn hóa này thì hiển nhiên là không thể nào có thể quen được khi trở về Việt Nam. Việt Nam vẫn là nền văn hóa phương đông, còn nhiều quan điểm và suy nghĩ “cũ”, bản chất của người Việt, cộng thêm trình độ phát triển chênh lệch quá lớn so với New York sẽ khiến những người lâu ngày ở đây khi trở về ít nhiều sẽ bị “sốc”. Điều này là rất hiển nhiên và dễ hiểu.

Cách bớt sốc lớn nhất và để hòa nhập, đó là luôn luôn phải trở về Việt Nam khi có cơ hội và chịu khó tìm hiểu tình tại nhà. Bởi những người mà ít về và ít quan tâm tới Việt Nam nhất là những người bị sốc nhiều nhất và khó hòa nhập nhất.

* Em đã từng viết rằng em đau lòng khi nghe tin 2 tòa tháp bị khủng bố vì em đã từng chơi ở đó trong lần đến New York lần thứ nhất. Cảm giác của em lần thứ 2 khi quay trở lại thì sao?

- Đúng vậy. Không xét về khía cạnh đó là nơi đã gắn bó nhiều năm kỉ niệm tuổi thơ của mình, thì xét về điều lớn lao hơn so với những con người khác: đó là một công trình vĩ đại của thế giới (chứ không phải là chỉ của New York hay chỉ là nước Mỹ), và những người đã tử nạn đều là những người dân thường như bất kỳ ai trong chúng ta. Nếu như suy nghĩ rất hạn hẹp, rất ích kỷ, thì nhiều người cho rằng việc sụp 2 cái tòa nhà đó là “đáng đời nước Mỹ”. Họ nói vậy là bởi vì họ không hiểu gì về nước Mỹ, không hiểu gì về con người Mỹ, lớn hơn là họ không hiểu nổi giá trị cuộc sống của nhân loại là nằm ở đâu. Nghe thì thật là lớn lao và lý thuyết, nhưng nếu có thể đi thật nhiều, tới cả nơi giàu nhất và nghèo khổ nhất, thì sẽ hiểu được những giá trị lớn lao đó, thay vì ngồi một chỗ để phán và đầy căm hận (một cách rất thiển cận).

Từ ngày quay lại New York, em chỉ đi qua chỗ đó một lần và nhìn lại mảnh đất trống hoác, nó không mang lại cảm giác gì vui vẻ, chỉ là nhìn ngắm lại kỉ niệm, nên chắc cũng không có gì nhiều để nói. Cảm giác khi lần đầu thấy nó bị sập, có nhiều thứ đáng để nói hơn.

EM KHÔNG THỂ Ở MÃI MỘT CHỖ…


* Thế còn việc “làm ăn” của em ở nước ngoài thông qua chính công việc mình yêu thích có những kỷ niệm gì đáng nhớ nhất? (Trục trặc kỹ thuật, deal tiền bạc, bị… xù…)

- Việc “làm ăn” của em không có đặc thù giống người khác. Facebook và blog là nguồn kết nối em với bạn bè khắp nơi trên thế giới, họ tới vì những câu chuyện và những bức ảnh của em. Và từ đây giữa em và họ có những “phi vụ làm ăn” không giống ai. Đó là em sẽ nhận chụp ảnh cho bất kỳ ai có nhu cầu, “cái giá” họ phải trả cho em, sẽ là những chuyến đi, những thứ và những đồ em muốn (nhất là thứ gì liên quan đến âm nhạc và…máy móc). Chẳng hạn, riêng năm sau, em sẽ được đi châu Âu, đi khắp các bang nước Mỹ để tới những nơi có người muốn em chụp ảnh cho họ. Đấy là cái lớn nhất và thú vị nhất về cái gọi là “làm ăn” của em, là thứ rất đáng tự hào và em biết không phải ai cũng có thể làm được nhờ nhiếp ảnh.

Còn tất nhiên, có thể nói một năm vừa qua là một năm không được suôn sẻ và có rất nhiều điều không vui. Không phải lúc nào mình cũng gặp được những người tốt và thú vị để mang đến những trao đổi thú vị cho mình. Có những người cũng tìm cách lợi dụng hoặc đòi hỏi rất buồn cười, hoặc không chịu “chi trả” như đã hứa, nhưng mà đó là cuộc sống mà, xét ra thì đó là những điều có ích. Nó làm mình khó chịu và nản chí nhất thời, nhưng về lâu dài lại là những kinh nghiệm tốt, cũng như tôi luyện thêm bản lĩnh để đối mặt với những thứ còn khó khăn hơn trong tương lai.

* Có khi nào em nghĩ và tìm cơ hội cho mình để ở lại New York mãi không? Có và không thì lý do tại sao?

- Em thích được bay nhảy. New York thật tuyệt và có rất nhiều thứ phù hợp với em, đón nhận những gì em thể hiện. Nhưng em không thể ở mãi một chỗ, bởi thế giới ngoài kia là rất rộng lớn và em muốn được đi nhiều và học hỏi nhiều. Em cần phải đi nhiều hơn nữa, và mỗi nơi chỉ ở lại một chút thì cũng vừa kịp hết tuổi trẻ mất rồi. Phải tranh thủ thôi!

EM TỰ TIN TỪ MẠNG ĐẾN ĐỜI!


* Một cuốn sách best seller như Chuyện tình New York trong một năm trời đã biến cô bé Hà Kin dễ thương thành một người nổi tiếng đến mức nhiều khi phải cáu kỉnh do hệ lụy của nó gây ra. Em đối mặt với điều đó có khó không?

- Sự “nổi tiếng” của em đến từ từ, nó làm cho em thích nghi từ từ, và sự nổi tiếng này chỉ nằm ở phạm vi một phần cộng đồng trên mạng. Ngoài ra, bản chất và nguyên nhân của sự “nổi tiếng” của em cũng mang những đặc thù riêng khiến em có thể yên ổn hơn những người khác. Những bức ảnh, bài viết, cuốn sách của em cũng chọn lọc đối tượng để được quan tâm. Ai thích du lịch, nhiếp ảnh, thích cuộc sống phóng khoáng và những điều mới lạ thì họ mới tìm đến em, mà những người như vậy, thì tuyệt nhiên là những người có suy nghĩ tốt và không làm phiền em nhiều. Còn tất nhiên, một khi đã gọi là “có tiếng”, thì sẽ bị chọc ngoáy và cố tình bị làm phiền, không khiến mình tránh khỏi cáu kỉnh. Em thích đi nhiều nhưng lại không thích sự ồn ào và muốn mọi người đến với mình bằng sự tự nhiên, bằng những gì em đã làm khiến họ thích, vậy nên những người “giời ơi đất hỡi” sẽ làm em hết sức khó chịu. Và hơn nữa, em cũng chỉ là một người bình thường, quỹ thời gian của em cũng đúng bằng một người bình thường, nên bị “làm phiền” nhiều hơn người bình thường là cũng đủ cáu kỉnh rồi.

Nhưng như em đã nói, em không khó khăn trong việc đối mặt với nó, vì ngoài việc em không phải là ngôi sao trong một đêm để bị sốc, thì em có cách tiếp nhận vấn đề theo cách riêng của em. Mỗi người khi tới làm phiền em, em cũng họ được một vài điều gì đó rất thú vị về họ. Ít nhất là học được tâm lý của những người có suy nghĩ và quan điểm giống hoặc khác, cách họ tiếp cận, tâm lý của chính bản thân mình khi phải đối mặt. Những điều đó giúp mình biết cách hiểu biết và cư xử trong cuộc sống, khi không phải lúc nào cuộc sống cũng bằng phẳng và theo ý!

* Dường như em ưa thích sự chia sẻ bằng ngôn ngữ viết, nhất là qua mạng internet. Tại sao vậy? Còn những networking ngoài đời của em, em “ứng xử” ra sao?

- Em thích cả ngôn ngữ viết lẫn ngôn ngữ hình ảnh. Em không phải là một người có văn thơ hay, nhưng em có cách truyền tải được những gì em đang nghĩ và thấy (cho dù chỉ bằng ngôn ngữ blog rất đời thường), và em được đón nhận, vậy nên tất nhiên là em lại càng…thích! Còn qua mạng internet thì là hiển nhiên, bởi bây giờ, không có sự chia sẻ nào tiện lợi, nhanh chóng và dễ dàng hơn internet!

Em vốn là một người không thích trên mạng một kiểu, ra ngoài đời một kiểu, để những người nghĩ về mình sẽ thất vọng. Nên ngay từ đầu trên mạng và ngoài đời của em đã là một cá tính. Em rất tự tin nếu thực sự có ai đáng để em gặp ngoài đời và không sợ họ bị thất vọng về mình.

Em đã có được những người yêu thương em như con gái, những người bạn coi em là thân thiết nhất và không ngừng quan tâm giúp đỡ em nhiều hơn nữa sau khi họ gặp được em ở ngoài đời. Thế giới trên mạng của em rất phong phú, và thế giới thực tế của em còn hơn cả thế. Bởi trên mạng là sự phản ánh một phần những gì em có ngoài đời, chứ không phải là ngồi một chỗ để tưởng tượng và sáng tác. Ai đã quan tâm theo dõi em, đều biết rõ điều này.

CÁI GÌ EM CŨNG THÍCH


* Tại sao lại là nhiếp ảnh? Em nghĩ gì về thứ ngôn ngữ này? Em thích ảnh nghệ thuật hay báo chí, tại sao?

- Tại sao là nhiếp ảnh ư? Rất đơn giản. Vì em có năng khiếu với nó và vì em rất yêu nó, và nó đã là một hành trình theo em từ những ngày em còn nhỏ xíu. Nhiếp ảnh là một thứ ngôn ngữ giúp thỏa mãn được cả nhãn quan và cảm quan. Một bức ảnh đẹp hay có ý nghĩa có thể giúp người thưởng thức nó, và tất nhiên, cả người tạo ra nó những cảm xúc mà có khi bằng cả một cuốn truyện dài hay cả một chương trình nghệ thuật lớn mang lại.

Em là một người không bao giờ áp đặt bất kỳ một quan điểm nào lên nhiếp ảnh. Một bức ảnh đẹp là đẹp, có ý nghĩa là có ý nghĩa, chứ không phải vì cứ phải là đàn bà chụp, đàn ông chụp, người già hay trẻ, Nikon hay Canon, Photoshop hay không photoshop, phải đúng “luật ảnh” hay không “luật ảnh”…..Đặt bất kỳ một quan điểm nào lên nhiếp ảnh sẽ khiến cho cảm nhận về bức ảnh không được như nó vốn được thế! Và với người chụp ảnh, thì càng phóng khoáng và cởi mở thì tác phẩm của họ mới càng độc đáo và đột phá.

Như em vừa nói, em yêu nhiếp ảnh và không quan tâm là ảnh báo chí hay nghệ thuật, chỉ cần nhìn ảnh biết phân biệt là tốt rồi. Ảnh nghệ thuật đẹp ở sự….nghệ thuật và ý tưởng, còn ảnh báo chí tập trung vào ý nghĩa sự kiện nhiều hơn. Điều gì cũng là cái đẹp của nghệ thuật nhiếp ảnh và cái gì em…cũng thích.

* Em có ôm đồm quá không khi đầy ắp trong em là khả năng sáng tạo ở nhiều mảng khác nhau và dường như em vẫn sẽ không ngừng lại ở nhiếp ảnh, sau nó sẽ là gì nhỉ? Thử đoán xem?

- Cái này là do bản chất của những người thích sáng tạo hoặc nghệ thuật, nó là tự nhiên vốn có chứ em cũng…chả muốn vậy. Nhiều khi trong đầu nghĩ nhiều quá, mà lại làm chưa được hoặc chưa xong, rất khó chịu và ức chế, lúc nào cũng không yên. Nhưng mà rồi ý tưởng và cái mới lại đến, lại phải….nghĩ, nên nếu hỏi em em có ôm đồm nhiều quá không thì em cũng…không biết làm sao cho hết ôm đồm nữa.

Em chưa thể biết được sau nhiếp ảnh sẽ là gì, nhưng cứ để tự nhiên nó đến và mọi người lại từ từ, chúng ta cùng chờ coi sao.

* Có phải em được một may mắn là gia đình yêu thương, ủng hộ, nhưng gia đình có coi em mãi là… một đứa con nít không?

- Đúng là em rất may mắn vì có gia đình yêu thương và ủng hộ. Nhưng việc gia đình coi em mãi là con nít hay không thì chắc là do….lỗi tại em. Nếu muốn không làm con nít nữa thì cũng không phải là khó, vì gia đình đã luôn ủng hộ em thì em làm gì họ cũng sẽ ủng hộ. Nguyên nhân “con nít” có lẽ là do em thích được có người bao bọc và “nuôi cố” trong khi em cần phải làm rất nhiều việc và kế hoạch trước khi đủ tiềm năng để “tự làm người lớn”.

* Em có rất nhiều mơ ước, em thường chia sẻ những mơ ước của mình với ai và thực hiện nó theo cách nào?

- Mơ ước em hay chia sẻ với bạn thân và những người có thể hiểu được những mơ ước đó. Nhưng thường em hay “chia sẻ” theo cách nửa đùa nửa thật, bởi vì chính bản thân em cũng không kỳ vọng vào bất kỳ vào những gì em làm, cứ để nó tự nhiên đến như trước giờ vẫn vậy.

EM ĐANG LỚN DẦN LÊN VÀ GIÀ ĐI


* Khó nhất để sống là gì?

- Là suy nghĩ mình đang rất khó sống.

* Ở New York em có quan hệ với cộng đồng người Việt bên đó không? Em thấy họ sinh sống và làm việc ra sao?

- Em có quen một số bạn chứ không quen hẳn một cộng đồng ở đây. Không hiểu nhiều lắm cụ thể về họ để phát biểu. Nhưng mà vừa rồi em cũng gặp bất ngờ về một số người, người em nghĩ khó chơi và không hợp thì lại chơi khá thân thiết về sau, người em nghĩ có thể tin tưởng và chơi được thì lại nảy sinh những tính cách bất bình thường và đáng sợ. Nói chung em thấy phức tạp, mà em thì không thích sự phức tạp trừ khi bị…lôi vào!

* Người Mỹ ăn Noel và tết tây, em thấy họ thế nào vào những dịp nghỉ lễ này? Có gì em cảm giác họ giống và khác ta?

- Có, có cảm giác rất giống. Đó là sự hồ hởi háo hức, đi mua sắm, mua vé tàu xe để hòa nhập và tụ tập gia đình, họ hàng, và ai cũng mong một năm mới tốt đẹp và hoàn hảo hơn. Có lẽ ý nghĩa của lễ hội vốn là như vậy, không phân biệt bất kỳ dân tộc hay nền văn hóa nào trên thế giới!

* Hà Kin hôm nay khác thế nào so với hình dung của Hà Kin hoặc của bố mẹ em khi em còn nhỏ?

- Có khác, đấy là nhìn em đang lớn dần lên và…già đi!

* Sau Chuyện tình New York, hình như những người bạn của em đang chờ sự trở lại không nhạt nhòa của Hà Kin, dự định của em là gì?

- Em nghĩ em vẫn ở đây, em chưa đi đâu để trở lại. Nhưng có thể lâu lâu em lại có một điều gì đó để làm quà cho bạn bè và những ai thích tìm hiểu thế giới của em. Dự định đầu tiên của năm mới đó là…một cuốn sách mới có tên là Không chỉ là blog, mà còn… Cuốn sách là tổng hợp những chuyến đi, những câu chuyện, những bức ảnh, những điều thú vị em muốn chia sẻ, những điều đã làm nên một blogger Hà Kin như mọi người biết ngày hôm nay.

* Tết của Hà Kin năm nay sẽ như thế nào? Tết tây và Tết ta?

- Tết tây thì em sẽ ở bên hai người “bạn lớn” mới, hai người đã đem đến cho em bao may mắn và bất ngờ và coi em như đứa con gái, dù chỉ trước đó biết em qua mạng và chỉ gặp em một lần. Còn tết ta của em sẽ là ở bên ông bà ấm cúng, cùng một loạt kế hoạch mà em cũng mới…nghĩ ra.

* Cảm ơn em.


Box: Vũ Thu Hà (Hà Kin) sinh ngày 28 – 12, được biết tới với tư cách là một trong mười bloggers Việt Nam nổi tiếng nhất năm 2007. Là tác giả của cuốn sách tuyển tập nhật ký từ blog: Chuyện tình New York, đứng số 1 trong số 10 cuốn sách bán chạy nhất của tác giả trẻ năm 2007. Số lượng xuất bản tới bây giờ khoảng 8000 cuốn. Đã từng là cộng tác viên của nhiều báo như Thanh niên và Tuổi trẻ. Sống ở New York giai đoạn từ 1994 tới 1997, quay lại New York lần hai năm 2004 – 2005. Hiện tại đang sinh sống và học tập ngành nghề nhiếp ảnh tại New York. Địa chỉ blog: www.hakinkin.info

Xem đầy đủ bài viết tại http://www.catkhue.com/2010/01/ha-kin-khong-lac-long-o-new-york.html