Thứ tư, ngày 06 tháng năm năm 2009

Bộ Công Thương - Gậy ông đập lưng ông

Nguyễn Trọng Tạo: Bản Thông cáo báo chí về dự án Bauxite Tây Nguyên của Bộ Công Thương do Thứ trưởng Lê Dương Quang trình bày tại Cuộc giao ban báo chí ngày 28.4.2009 bị dư luận phản ứng dữ. Các báo trong nước hầu như không đăng lại bất cứ 1 đọan nào trích từ "Thông cáo" này dù có đề nghị "Bộ TTTT chỉ đạo tuyên truyền rộng rãi...", nhưng nó lại được cư dân mạng trích dẫn nhiều đoạn để phê phán mà thôi.

Trong khi Dự án Bauxits Tây Nguyên đang được mổ xẻ bởi các nhà khoa học, các vị tướng lĩnh và các nhà văn hóa trong và ngoài nước với tinh thần hết sức quan ngại, và gửi Kiến nghị lên lãnh đạo nước nhà, mà trên tinh thần đó, Bộ Chính Trị phải ra nhanh một thông báo cảnh báo những nguy cơ của dự án này, thì "Thông cáo" của Bộ Công Thương lại cho rằng mọi sự đã được tiến hành đúng như tinh thần BCT và phê phán hàng trăm trí thức ký Kiến nghị bằng những lời lẽ thô bạo, cho rằng giới trí thức
"rất kém xây dựng, hoàn toàn dựa trên những thông tin sai lệch, dựng chuyện, trầm trọng hóa, thậm chí mang tính kích động và bị các tổ chức phản động lợi dụng", "cố tình xuyên tạc sự thật, mang tính kích động làm ảnh hưởng đến quan hệ tốt đẹp giữa Đảng và Nhân dân hai nước"... 

Với những lời lẽ thô bạo đó, Bộ Công Thương đã vô tình/hữu ý? phủ nhận Thông báo nhạy bén, sâu sắc của BCT, đồng thời xúc phạm đến tâm trí của các trí thức yêu nước.
 
Phải chăng chỉ mình ông Lê Dương Quang chịu trách nhiệm về những lời thô bạo đó khi mà bản "Thông cáo" chỉ ghi Bộ Công Thương và đóng dấu treo. Và ông Quang trở thành cái đích của sự phản ứng phê phán kịch liệt của công luận?

Dầu sao, ông Quang cũng có công đứng mũi chịu sào cho cả một kế sách nóng vội mà Bộ Công Thương nhằm tự bảo vệ mình. Và nếu có bị mất chức thì chỉ mình ông Thứ trưởng mà thôi?

Lời nói như đạn đã bay đi, không kéo lại được nữa. Nhưng cái đích thì lại nhắm trúng chính mình. Những chước sách của kẻ "mồm gang miệng thép", nóng vội "gắp lửa bỏ tay người" lại hóa thành phản sách "gậy ông đập lưng ông".

Tôi ghé Blog Ôsin, đọc bài báo ngắn của nhà báo Huy Đức thấy thật thấm thía. Hy vọng Bộ Công Thương và ông Lê Dương Quang sẽ đọc được bài báo này:



Đầu Vương Hậu, Ghế Dương Quang

  

Tuần trước, tôi treo blast đưa ra sáng kiến, Chính phủ nên cách chức thứ trưởng Lê Dương Quang để vãn hồi uy tín. Nhiều thông tin cho thấy, ông Quang sẽ phải kiểm điểm do đã coi ý kiến của các bậc trí thức Việt Nam về vụ bauxite là: "Rất kém xây dựng, hoàn toàn dựa trên những thông tin sai lệch, dựng chuyện, trầm trọng hóa, thậm chí mang tính kích động và bị các tổ chức phản động lợi dụng".

Nếu bị kiểm điểm, ông Quang có thể sẽ ngơ ngác kêu oan. Cho dù, bản Thông Cáo Báo Chí, đúng là có những đoạn vừa phi chính trị, vừa phi văn hóa và đầy sơ hở; nhưng, đó đâu chỉ là ngôn ngữ của ông. Ông Quang thay mặt bộ Công thương, và nên nhớ, 3 ngày sau khi bị chỉ trích mạnh mẽ tại cuộc Giao ban 28-4, thứ trưởng Lê Dương Quang lại được tạo cơ hội bảo vệ bauxite trên website Chính phủ.

Chưa rõ, ông Quang bị kiểm điểm là do, phát biểu của ông được coi là "trái với Kết Luận của Bộ Chính trị" hay vì nhận thấy, ông đã làm mất uy tín của Chính phủ chứ không chỉ là uy tín của ông. Không nên quá lãng mạn để nghĩ, ông Quang sẽ mất ghế. Nhưng, phòng khi việc ấy xảy ra, xin kể lại câu chuyện "Cái đầu Vương Hậu".

Vương Hậu là quan coi kho lương cho Tào Tháo. Khi ấy, nếu tôi nhớ không nhầm thì Tào Tháo đang đánh nhau với Viên Thiệu, quân lương sắp cạn, Tháo bèn bảo Vương Hậu thu cái đấu nhỏ lại để tiết giảm số lương thực chi ra. Ba quân vẫn nhận đủ từng ấy đấu gạo nhưng nồi cơm thì vơi hẳn. Tào Tháo đi tuần nghe quân sỹ hết lời ta thán vì đói ăn, trong khi cuộc chiến còn phía trước.

Biết là không thể đánh nhau với một kẻ địch mạnh hơn với tinh thần binh sỹ xuống, Tào Tháo bèn cho gọi Vương Hậu đến. Sau khi kể lại tình hình quân lính, Tháo nói với Vương Hậu: "Ta cần mượn ngươi một thứ để yên quân". Nghe nói, chỉ nghe tới đó, tay Vương Hậu đã tự sờ lên cổ. Tào Tháo an ủi: "Ta hứa sẽ chăm lo tử tế vợ con nhà ngươi"...

Thứ trưởng Lê Dương Quang, không biết, có cơ hội để bất chợt thõng tay và sờ vào chân ghế.

Nguồn: Blog Ôsin

Xem đầy đủ bài viết tại http://nguyentrongtao.vnweblogs.com/post/1890/153191

0 nhận xét:

Đăng một Nhận xét