Thứ hai, ngày 04 tháng sáu năm 2012

TRĂNG TRÒN MÁI TÂY – Quỳnh Dao (7)

TRĂNG TRÒN MÁI TÂY

Tiểu thuyết – Quỳnh Dao (Đài Loan)

Trang Hạ dịch (1999)

~~o0o~~

Sáng hôm ấy Thạch Lỗi đến trường. Tôi ở trong phòng chỉnh lý các bản thảo của ông nội Thạch Phong, cả biệt thự chìm trong yên tĩnh. Hôm ấy thời tiết xấu, mây đen dầy đặc, gió se lạnh như muốn mưa, trong phòng tối và lạnh lẽo. Ngay từ lúc ngủ dậy tôi đã có cảm giác bất an, tôi nghĩ chắc đấy là giác quan thứ sáu. Lúc mười giờ Thạch Phong đẩy cửa vào phòng tôi, sắc mặt nặng nề, mắt nhìn lo âu và lạ lùng. Anh nói bằng một giọng đặc biệt:

- Mỹ Hằng, em có muốn đi với anh một hôm không?

- Đi đâu ạ? – Tôi hỏi.

- Đi thăm Tiểu Phàm.

Tôi lạnh khắp sống lưng, cô gái ấy tôi chưa hề gặp! Cô gái trông giống tôi! Cô gái thần trí thất thường ấy! Quả thực tôi muốn gặp cô ấy vì bản năng hiếu kỳ. Nhưng… có gì sai trái đâu?

- Cô ấy… sao ạ?

- Không biết, bác sĩ gọi điện tới muốn anh đi thăm một chuyến. Anh nghĩ… cô ấy lại xấu đi rồi.

Tôi lấy áo khoác từ trong tủ áo.

- Chúng mình đi nào!

Chúng tôi xuống nhà, anh Lưu đã cho xe ra chờ trước cửa phòng khách. Xe chạy qua vườn hoa lớn của biệt thự Phỉ Thúy ra con đường đá, chuyển sang con đường nhựa rồi chạy xuống núi. (P/S: Lúc dịch, tớ chưa biết là rồi vài năm sau, mỗi tuần tớ chạy qua không biết bao nhiêu lần qua những con đường này, ở quanh Bắc Đầu, vừa chạy xe vừa nhớ nhung rưng rưng. Mà hồi đó còn quên béng là mình từng dịch cuốn sách viết về địa danh này! Đãng trí thành bệnh! Sau này nhiều bạn thổ lộ là vì đọc Trang Hạ viết “Những đống lửa bên vịnh Tây Tử” mà phải kiếm cách bò sang Đài Loan tới tận cái vịnh đó xem câu chuyện tình đã xảy ra thế nào. Thiệt tình! Uống được một tách cà phê rồi về chứ gì! Nhưng ít nhất cũng còn đôi chút dư vị, sau này già, có cái mà nhớ.)

Chưa đi bao xa xe chuyển bánh qua một chỗ rẽ rồi bắt đầu bò lên một ngọn núi khác. Tôi nhớ Thạch Phong đã nói với tôi, bệnh viện cách biệt thự Phỉ Thúy không xa. Quả nhiên xe đi chưa hết nửa tiếng đã tới nơi.

Đây chỉ là một bệnh viện tư cỡ nhỏ, có một vườn hoa rộng, trải một thảm cỏ, ở giữa là một tòa nhà hai tầng vuông vắn có khoảng mười mấy gian phòng. Bệnh viện xây dựa vào núi, là một chỗ thuận lợi để dưỡng bệnh, trước cổng lớn cắm một tấm biển đề:

‘”Viện điều dưỡng tâm thần Tâm An

Xe chạy thẳng vào vườn hoa, đỗ trước cửa bệnh viện. Một cô y tá áo trắng đón chúng tôi. Cô ta liếc tôi một cái đầy hiếu kỳ và kinh ngạc, rồi gật đầu cung kính chào Thạch Phong, nói:

- Ông Thạch, viện trưởng chúng tôi đang chờ ông ạ.

Chúng tôi đi vào phòng viện trưởng. Giám đốc bệnh viện còn trẻ, tuổi trạc bốn mươi đeo kính cận, sạch sẽ và dễ gây thiện cảm. Thạch Phong lo lắng nhìn ông, chẳng cần một lời khách sáo hỏi luôn:

- Tiểu Phàm sao rồi?

- À, anh Thạch, anh ngồi xuống đây rồi nói!

Viện trưởng đưa mời Thạch Phong một điếu thuốc, trầm ngâm nói:

- Tiểu Phàm trước mắt thì chưa sao, nếu nói về bệnh tình thì cô ấy đang có tiến triển.

- Anh nói là… – Thạch Phong nhíu mày khó hiểu.

- Anh biết đấy… – Viện trưởng rít mạnh một hơi thuốc – Tôi đã dùng mọi phương pháp có thể với bệnh của Tiểu Phàm, tôi chưa hề chịu bó tay. Những ca bệnh như cô ấy không phải không chữa được một trăm phần trăm. Gần đây Tiểu Phàm thực sự có tiến triển tốt. Anh có nhớ hồi trước cô ấy không chịu mặc quần áo, tóm được cái gì là xé tan cái ấy không. Còn bây giờ cô ấy thích mặc quần áo, cũng không đập phá nữa. Đáng mừng nhất là một việc không ngờ…

- Sao? – Thạch Phong vô cùng lo lắng hỏi.

- Gần đây cô ấy thường ngồi một mình, như đang suy nghĩ điều gì đó. Đã ngồi là ngồi rất lâu, cũng không đánh người khác nữa. Cô ấy lại còn thốt ra một câu: “Đông Đông đâu rồi?”

- Hả? – Thạch Phong vừa mừng vừa kinh hãi – Anh vừa bảo cô ấy khôi phục được ý thức à?

- Đáng tiếc đấy chỉ là cái thoáng chốc, cô ấy lập tức lại lẫn lộn trí nhớ, gần đây cô ấy cứ mông lung. Tôi hơi hoài nghi, cô ấy thường có một giây phút sáng suốt. Nếu có thể cứ tiếp tục chữa trị một hai năm nữa có khi cô ấy sẽ khỏi chưa biết chừng. Nhưng tôi mời anh đến lại không phải vì chuyện ấy.

Thạch Phong nhìn ông bằng ánh mắt dò hỏi.

- Về bệnh tinh thần của Tiểu Phàm tuy đã có tiến bộ, nhưng bệnh về mặt sinh lý thì tôi bó tay. Hôm qua tôi đã làm một điện tâm đồ và đo tĩnh mạch cho cô ấy. Anh Thạch này, tôi sợ Tiểu Phàm không qua được mùa đông này.

- Viện trưởng Lý! – Thạch Phong kêu lên.

- Cô ấy có bệnh tim bẩm sinh, bệnh tim bẩm sinh còn trầm trọng hơn bệnh thần kinh di truyền. Cô ấy có thể sống được đến hôm nay đã gọi là kỳ tích rồi!

Thạch Phong mặt mày trắng nhợt, quay đi lẩm bẩm:

- Dòng họ bị nguyền rủa mà!

Viện trưởng Lý ngừng một chút rồi tiếp tục:

- Cho nên tôi muốn mời anh đến bàn bạc một chút, là có nên tiếp tục giữ cô ấy lại đây không? Hay đưa cô ấy vào khoa tim mạch của một bệnh viện bình thường thì tốt hơn?

Thạch Phong trầm ngâm, chỉ một mực rít thuốc thật mạnh, những ngụm khói liên tục che phủ quanh anh. Hồi lâu anh ngẩng lên, đôi mắt mang vẻ khổ sở sâu sắc.

- Thế anh cho rằng… – Anh nói – Bệnh tim của cô ấy có hy vọng chữa khỏi không?

Viện trưởng Lý lắc đầu bảo:

- Tôi nghĩ là không, nhưng tôi không phải bác sĩ tim mạch.

- Tôi hiểu ý anh – Thạch Phong nói – Như thế anh cho rằng cô ấy có thể chuyển được sang bệnh viện bình thường không?

Viện trưởng Lý do dự nhìn Thạch Phong lắc đầu.

- Tôi không chắc lắm. Cô ấy lên cơn rất đáng sợ, anh biết rồi đấy. Khả năng làm bị thương người khác thì ít mà tự làm mình bị thương thì nhiều. Trừ phi anh thuê người trông cô ấy suốt ngày.

Thạch Phong lại trầm tư giây lát rồi dứt khoát đứng lên:

- Cô ấy sẽ ở lại chỗ anh, nhưng mai tôi sẽ mời một bác sĩ khoa tim đến khám cho Tiểu Phàm. Hiện tại anh… có cho cô ấy uống thuốc tim không?

- Có!

- Anh là một bác sĩ tốt bụng, viện trưởng ạ.

Viện trưởng Lý mỉm cười một lúc, đôi mắt thân thiện sau lớp kính cận.

- Hai anh em cậu làm tôi cảm động – Ông nói – Tôi mong chữa khỏi bệnh được cho Tiểu Phàm.

- Cho chúng tôi đi thăm cô ấy đi! – Thạch Phong đề nghị.

Viện trưởng Lý đứng lên, chúng tôi theo ông rời phòng viện trưởng, men theo hành lang chúng tôi đi về hướng buồng bệnh. Đây là lần đầu tiên tôi vào một bệnh viện tâm thần. Hai bên hành lang là từng buồng bệnh như cũi tù nhân, người bệnh nhẹ thì đi lại như cái bóng vật vờ trong hành lang, người bệnh nặng đều có phòng riêng bị khóa lại, cửa sổ cũng gia cố thêm thanh ngáng gỗ. Những bệnh nhân này có người co rúm lại ở góc tường, có người nằm trên giường la hét om sòm, có người hát múa liên tục, hoa tay múa chân đủ mọi tư thế… Dạ dày tôi tự nhiên co thắt lại, nhìn những người bệnh nặng phần lớn đến cả chăn cũng không có, chỉ quấn một bao tải gai trông thật tàn nhẫn.

- Sao không cho họ đắp chăn? Họ đã bị bệnh thần kinh rồi, đáng lẽ đừng để họ mắc thêm bệnh khác nữa! – Tôi không kiềm chế được nhận xét.

- Họ xé tất! – Viện trưởng Lý nhìn thoáng tôi rồi nói – Hễ vớ được thứ gì là họ xé nát ngay. Bao tải gai thì không xé được.

Con người là gì, sao lại sinh ra bệnh điên? Sao con người lại có một thế giới bi thảm thế này? Thế nhưng khi tôi nhìn thấy một bệnh nhân đang chơi với một dải giấy, cười thích chí như một đứa trẻ vô tư, tôi lại hồ nghi… Họ thật sự đau khổ ư?

Chúng tôi dừng lại trước cửa một buồng bệnh. Cửa mở, có một cô y tá ngồi ở đấy (Sau này tôi mới biết, Thạch Phong thường thuê y tá riêng chăm sóc Tiểu Phàm), viện trưởng hỏi:

- Hôm nay cô ấy như thế nào?

- Tốt, thưa bác sĩ. – Cô y tá trả lời.

Thế là tôi đã nhìn thấy Tiểu Phàm rồi. Tôi không dám tin vào mắt mình. Đây là Tiểu Phàm ư? Cô ấy ngồi trong một chiếc ghế, mặc một bộ quần áo rộng thùng thình của bệnh viện, là một cái áo dài màu trắng chui đầu. Cái áo như thể được treo trên một bộ khung. Cô ấy gầy rộc tới mức chỉ còn là một bộ xương. Không còn một chút nhan sắc nào. Mái tóc khô vàng bị cái kéo của bệnh viện cắt ngắn lởm chởm, đôi mắt hoảng loạn và sống mũi gầy nhọn hoắt, đôi môi không một hạt máu… Cô ấy như một bóng ma, một hồn quỷ, một cái xác sống bị vắt kiệt nước. Cô ấy bình thản ngồi đó, không động đậy cũng không nói, mắt nhìn thẳng vào chúng tôi đứng ngoài cửa với vẻ thờ ơ.

Thạch Phong tiến tới thử đặt tay lên vai cô ấy, gọi nhỏ:

- Tiểu Phàm!

Cô ta nhảy vọt lên như tránh ôn dịch, lao vào góc tường, ép sát cả người vào tường và nhìn Thạch Phong đầy thù địch. Thạch Phong lại tiến lên một chút. Đầu cô ấy ngửa lên như một con mèo chuẩn bị lao tới vồ, toàn thân căng lên hơi thở phì phò. Viện trưởng Lý giữ Thạch Phong lại:

- Đừng tiến tới! Anh Thạch, hôm nay cô ấy có vẻ không bình tĩnh, để cô ấy nghỉ ngơi, chúng ta đi thôi!

Thạch Phong uể oải cúi đầu xuống, chúng tôi lặng lẽ rút lui ra cửa. Đột nhiên Tiểu Phàm xông tới lúc chúng tôi đã ra ngoài hết. Cô ấy dùng tay tóm chặt chấn song cửa sổ, bật một tràng cười điên dại khó hiểu về phía chúng tôi, tiếng cười khanh khách như chim ăn đêm. Tôi cảm thấy chân tóc dựng ngược, mặt cô ấy tì sát vào chấn song, hai gò má xanh xao gầy giơ cả xương! Cái miệng toét rộng ra nữa!… Không, không, đây không phải là Tiểu Phàm! Đây không phải là cô gái nghịch ngợm, trong trắng, si tình tôi gặp trong nhật ký! Chúng tôi im lặng đi ra cổng, sắc mặt Thạch Phong trông thật khó coi. Đứng ở đấy anh trao một món tiền cho viện trưởng, nói khe khẽ:

- Tôi cảm thấy cái chết đối với cô ấy cũng không còn là bi kịch nữa.

- Nhưng… – Viện trưởng Lý nói vớt vát – Bệnh thần kinh của cô ấy vẫn có hy vọng chữa được.

Chúng tôi lên xe, vẫy tay cáo biệt viện trưởng Lý. Xe khởi động, chạy về con đường núi xanh ngắt một màu. Tôi quay đầu sang một bên, Thạch Phong đưa tay giữ tôi, hỏi:

- Sao vậy?

- Em thấy khó chịu – Tôi nói.

- Hồi trước cô ấy còn khủng khiếp hơn nhiều – Tiếng Thạch Phong thật nhẹ – Xin lỗi, Mỹ Hằng, đáng lẽ anh không nên mang em đi.

- Không! – Tôi yếu ớt nói.

- Chỉ vì anh không dám đi thăm cô ấy một mình, em hiểu không?

- Vâng! – Tôi hiểu, nghĩ đến Tiểu Lỗi. Mỗi lần đi thăm cô ấy làm sao anh cầm lòng được?

- Tiểu Lỗi thật đáng thương! – Thạch Phong như hiểu được tâm sự của tôi, anh thở dài – Nó còn đáng thương hơn Tiểu Phàm, nếu nó biết được thật ra…

- Thật ra là sao? Ai biết cái gì? – Tôi ngạc nhiên dò hỏi.

- À… không! – Thạch Phong im bặt – Anh bảo là… em đừng đem việc hôm nay đi thăm Tiểu Phàm, và cô ấy sắp đuối để kể cho Tiểu Lỗi đấy!

- Em… biết ạ! – Tôi nói, nhìn lại Thạch Phong, anh chỉ muốn dặn tôi thế thôi ư? Hay là… anh còn giấu một điều bí mật nào?

Xe chạy lướt tới, một trận gió lạnh ào qua, bầu trời u ám bắt đầu rây xuống vài sợi mưa mỏng tanh, lạnh lùng.

(Hết chương 10).



Link to full article

Bảo vệ: Trò chuyện với Vương Đán

This post is password protected. You must visit the website and enter the password to continue reading.



Link to full article

TRĂNG TRÒN MÁI TÂY – Quỳnh Dao (6)

TRĂNG TRÒN MÁI TÂY

Tiểu thuyết – Quỳnh Dao (Đài Loan)

Trang Hạ dịch (1999)

~~o0o~~

Chín

Hôm thứ hai Thạch Lỗi không quay về trường. Anh ở lại biệt thự Phỉ Thúy. Thứ ba, thứ tư, thứ năm… một tuần lễ đã trôi qua, anh vẫn không nhắc đến việc về trường. Chúng tôi nhanh chóng trở nên quen thân.

Tôi đã nhìn thấy niềm vui trên gương mặt Thạch Phong, tôi đã nhìn thấy niềm hy vọng trên gương mặt Thạch Phong. Chỉ có tôi như đang chìm dưới một cái giếng sâu vạn trượng, vùng vẫy không ra được. Tôi không rõ tôi đã làm được cái gì cho anh em họ Thạch. Tôi chỉ có một trực giác, cảm thấy mọi sự kiện đều rất không tự nhiên, cảm thấy tôi nên đi, cảm thấy dưới đáy sự bình lặng này vẫn ẩn chứa bão táp. Nhưng tôi không đi được, một sợi dây vô hình giữ tôi, tôi yêu biệt thự Phỉ Thúy, và tất cả mọi thứ ở trong biệt thự này!

Hôm nay trời vừa sáng Thạch Lỗi đã ra đi, tôi không biết anh đi đâu. Buổi chiều, Thạch Lỗi cùng chiếc mô-tô phóng sầm sầm về biệt thự Phỉ Thúy. Ở dưới nhà anh ta vứt găng tay và kính đen rồi xông tới bên tủ rượu tìm lấy một chai. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy sắc mặt anh tái nhợt như thế này. Cầm chai rượu anh ta đi lên lầu. Tôi đi theo, gọi:

- Thạch Lỗi!

- Cút… đi ngay! – Anh ta gào lên, tiếp tục xông lên gác. Thạch Phong chạy từ trong thư phòng ra, chắn ở đầu cầu thang, nhíu mày gọi:

- Tiểu Lỗi!

- Cút đi! Cút đi! Các người cút đi cho tôi nhờ! – Anh ta hét đến lạc giọng, đẩy bật Thạch Phong ra, cắm cổ đi vào buồng ngủ đóng cửa lại đánh rầm. Lập tức, từ sau cửa vọng ra tiếng khóc nghẹn lại của anh ta, đau đớn, làm tan nát lòng người.

Tôi và Thạch Phong nhìn nhau, Thạch Phong trông rất thảm, hồi lâu anh mới nói khẽ khàng:

- Nó lại vừa đi thăm Tiểu Phàm.

- Cô ấy ở đâu? – Tôi hỏi.

- Ở gần đây, một buồng bệnh nhỏ trong một bệnh viện tư, bác sĩ là bạn tôi.

- Cô ấy… – Tôi lưỡng lự – không có hy vọng chữa khỏi à?

- Nếu là chứng tâm thần phân liệt do kích thích thì còn có hy vọng khỏi bệnh. Nhưng cô ấy là do di truyền… Cô biết rồi còn gì.

Tôi biết, nói một cách khác, bệnh này không chữa được. Sao ông trời lại muốn con người phải đau khổ nhiều thế!

Thạch Phong đi đến cửa phòng Thạch Lỗi. Bên trong, Thạch Lỗi vẫn đang khóc lóc, những tiếng nấc đau xót của đàn ông khiến người ta không thể không ái ngại. Thạch Phong lấy tay gõ cửa, gọi vào:

- Tiểu Lỗi! Tiểu Lỗi! Mở cửa ra đi em!

- Cút!

Thạch Lỗi gào lên, sau đó là một tiếng đập mạnh, anh ta đã đập nát thứ gì đó. Tiếp sau là rất nhiều đồ bị ném điên cuồng vào cánh cửa, vào tường. Trong phòng đầy tiếng đồ đạc bị đập vỡ và va đập. Trong mớ tiếng động này lẫn cả tiếng khóc:

- Vì sao lại thế? Vì sao? Có trời phật không? Công bằng không? Vì sao!

Lầm ầm ĩ một hồi xong mọi thứ yên tĩnh trở lại. Chắc chắn anh ta đã đập hết những thứ có thể đập. Cùng với sự yên tĩnh này là tiếng nức nở, có lẽ anh ta vùi đầu vào gối. Tiếng khóc nặng nề và bị bóp chặt.

Thạch Phong không biết làm sao đưa mắt nhìn tôi, nói:

- Chúng ta đi đi, để nó khóc một mình cho thỏa.

Tôi cùng Thạch Phong đi vào thư phòng. Ngồi xuống ghế tôi thở dài:

- Đây là chuyện buồn đau nhất cõi đời – Tôi nói – Tận mắt thấy người yêu rơi vào bi kịch số phận, thế còn đau hơn là mất tình yêu!

- Chưa chắc! – Thạch Phong châm một điếu thuốc – Tình yêu của chúng nó bị một sức mạnh vô hình phá hoại. Như thế vẫn còn tốt đẹp hơn nhiều nếu so với việc tình yêu tự phai nhạt đi.

- Ý anh là… – Tôi nhìn anh ta khó hiểu.

- Nhiều năm sau – Thạch Phong ngồi chớm lên mép bàn, dùng một tay ôm lấy cánh tay kia, nói trầm ngâm – Khi nào Tiểu Lỗi hồi tưởng lại, nó sẽ nhớ đến những kỷ niệm đẹp đẽ. Tình yêu ở trong ký ức của nó sẽ mãi mãi đẹp đẽ. Đấy mới là niềm an ủi. Tất nhiên hiện thực đang rất tàn nhẫn, nhưng nếu so với chuyện Tiểu Phàm thay lòng đổi dạ, hay Tiểu Lỗi phát hiện người yêu chẳng phải là cái người con gái mà nó tưởng tượng, chỉ là một thứ thần tượng bị sụp đổ, thì có khi thế này lại còn đỡ hơn nhiều.

- Một thần tượng sụp đổ? – Tôi ngẫm ngợi câu nói của Thạch Phong với vẻ ngờ vực.

- Tôi có quen một người – Tự dưng anh ta có vẻ bất an – Người này yêu một cô gái, cứ nghĩ cô ta là hoàn hảo, cao cả, thiêng liêng, thần thánh. Anh ta dùng mọi cách để theo đuổi cô ấy, cuối cùng cưới được cô ấy, nhưng rốt cuộc nhận ra cô ta chỉ là một phụ nữ giả dối và phù phiếm, không có thứ gì trong tâm hồn, và là một kẻ quá quắt. Cô có giải thích được sự sụp đổ này không?

- Anh ta cũng phải tự chịu trách nhiệm! – Tôi nói – Đáng lẽ trước khi cưới nên quan sát tỉnh táo hơn.

- Tình yêu dễ dàng bịt mắt người ta.

- Với anh thì có lẽ là không – Tôi nhận xét – Anh có óc quan sát tinh tế và đầu óc tỉnh táo.

- Hừ! – Anh ta thốt lên, dữ tợn liếc tôi.

- Nhưng – Tôi nói tiếp, miệng lưỡi bỗng dưng trơn tru kỳ lạ – Người lừa dối anh ta không phải là cô gái ấy, mà chính là thứ tình yêu quá tràn trề trong anh ta!

- Quỷ thật! – Anh ta quay đầu đi, khẽ rủa, cắn chặt cán thuốc. Tôi đứng lên đi ra cửa.

- Tôi muốn đi xem Thạch Lỗi thế nào! – Tôi nói.

- Chờ đã! – Anh ta gọi.

Tôi đứng lại. Thạch Phong bước tới, đôi mắt nhìn tôi chăm chú thật lạ. Bỗng chốc tôi thấy thần trí mông lung, anh ấy đứng rất gần tôi, đôi vai rộng rãi, khuôn mặt kiên nghị dễ xúc động. Trái tim tôi đập nhè nhẹ, hơi thở bối rối, trong lòng mờ mịt không hiểu gì. Anh ấy đưa tay chạm nhẹ nhàng lên mái tóc tôi, có làn sương mỏng phủ trên đôi mắt anh làm đôi mắt xa vời vợi và sâu thẳm. Tiếng Thạch Phong dịu dàng bên tai:

- Trong em cũng có thứ tình yêu tràn trề giống tôi kìa!

Thật không? Tôi không nói nổi lời nào, anh ấy đột nhiên dùng hai tay ôm lấy mặt tôi. Tôi cảm nhận anh đang run, thấy đôi mắt cháy lên một ngọn lửa nóng. Thạch Phong cúi đầu xuống tôi, thầm thì khe khẽ trong cổ họng:

- Em không cần cô tiên nào từ cung trăng xuống đâu, em đã là một cô tiên tốt bụng đến từ mặt trăng rồi!

Tôi không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng tay tôi đã đặt lên Thạch Phong, người tôi đứng sát gần anh, mắt tôi tràn ngập nước mắt. Trong tim tôi dâng đầy một cảm xúc bỗng dưng ào tới… Tôi hơi ngẩng đầu, khuôn mặt anh gần gũi thế, hơi thở nóng chạm mặt tôi. Tôi cứ chờ đợi, chờ đợi, chờ đợi… chờ lâu như suốt một thế kỷ. Thạch Phong đột ngột nặng nề đẩy tôi ra, dùng âm mũi nghẹn lại nói nhanh:

- Cô đi đi! Đi tìm Tiểu Lỗi đi!

Tôi lao ra cửa, trong cùng một lúc tủi nhục, đau đớn, phẫn nộ… những tình cảm phức tạp chen nhau trong lòng. Thạch Phong! Anh tự cho anh là ai? Chủ nhân của tôi? Tôi thì là gì? Là người anh thuê đến giúp vui cho em trai? Mà sao tôi đã ở lại đây, tiếp nhận công việc tủi nhục này? Sao tôi không thể nhẹ nhõm mà dứt áo đi luôn? Mặc kệ những Tiểu Lỗi, Tiểu Phàm? Tôi còn ở lại đây thực ra là vì cớ gì? Tiềm thức của tôi đang phán đoán, tâm hồn tôi đang chờ đợi, từ khi tôi đến biệt thự Phỉ Thúy, từ lần đầu bước chân vào thư phòng của Thạch Phong, tôi đã chờ đợi điều gì đó, chờ đợi một cái gì đó, mà tôi đã chờ đến khi nao?

Tôi thoát khỏi thư phòng, không đi xem Thạch Lỗi mà về thẳng phòng mình. Tôi cần phải bình tĩnh một chút, suy nghĩ một chút. Tôi đã nghĩ ngợi rất lâu, đến lúc mặt trời ngả xuống đằng tây, bóng hoàng hôn dâng khắp nơi mà chưa nghĩ ra tại sao lại thế. Cho đến khi từ ngôi miếu trên núi đột nhiên vẳng tới tiếng chuông:

- Bình… boong! Bình… boong!  Bình… boong!

Tôi bị đánh thức bằng tiếng chuông mang cảm giác trang nghiêm, cung kính và quạnh quẽ vô bờ bến kia, lăn vào phòng cùng với hoàng hôn. Cảm thấy lòng bình tĩnh lại rồi! Tôi có lẽ chẳng nên chờ mong gì! Hoặc, tôi chỉ là một sứ giả tới chốn này để an ủi một linh hồn đầy thương tích.

Có người khẽ gõ cửa phòng tôi, tôi cao giọng hỏi:

- Ai đây?

- Tôi, Thạch Lỗi.

Tôi mở cửa, Thạch Lỗi đứng ngoài, mệt mỏi rã rời và tái nhợt. Ánh mắt yếu đuối nhìn vào tôi. Anh nói như cầu cứu:

- Đi với anh ra ngoài đi, được không?

- Vâng! – Tôi đáp nhanh – Chờ em lấy cái áo.

Khoác thêm chiếc áo len, tôi đi cùng anh ta xuống nhà, đi ra ngoài biệt thự Phỉ Thúy. Phía chân trời mây chiều chất tầng tầng lớp lớp, trong gió mang hơi thu, cây phượng bên lối đi thả rơi từng phiến lá vàng mảnh mai.

Chúng tôi theo con đường đá tới con đường nhựa, ở đấy có một gốc đại thụ, dưới bóng cây là cái ghế đá có khắc hàng chữ “Biệt thự Phỉ Thúy kính tặng”, đây cũng là chỗ tôi từng ngồi nghỉ khi lần đầu tới. Chúng tôi đi đến, ngồi xuống ghế. Thạch Lỗi rầu rĩ bảo:

- Hồi trước, tôi với Tiểu Phàm buổi chiều nào cũng đi dạo tới đây.

Tôi lờ mờ nhớ ra khi lần đầu đến chỗ này đã có cảm giác đâu đó có người nhìn trộm. Giác quan thứ sáu của tôi? Bóng đen của Tiểu Phàm? Tôi lắc lắc đầu, nhìn ra chân trời xa có những làn mây chiều trong sáng mà đẹp đẽ, đã nhuốm hồng lên cây cỏ trên sườn núi.

- Cái ghế này do anh tôi làm. Tất cả những tòa nhà kế bên biệt thự Phỉ Thúy đều do anh tôi xây – Tiểu Lỗi tự sự – Hồi đó sườn núi này đâu có ai để ý, anh tôi xây nhà rồi bán, từ đó mà thành cơ đồ, cũng từ đó mới có thể cho tôi học lên đại học. Nhưng hồi đầu tiên thật sự vô cùng gian khó.

- Thế thì – Tôi trầm ngâm – Con đường này cũng là anh ấy làm.

- Tất nhiên, hồi đầu tiên ở đây chỉ là núi hoang, có một con đường nhỏ rải đá dẫn lên miếu ni cô trên núi.

Tôi nghĩ đến lần đầu tiên gặp Thạch Phong và những lời đối đáp hồi đấy. Tôi thấy buồn cười. Còn Thạch Lỗi vẫn chìm đắm trong dòng suy nghĩ, đôi mày hơi nhíu lại:

- Ngày xưa, tôi thường dắt Tiểu Phàm đi dạo từ chỗ này lên miếu ni cô thắp hương, cầu nguyện, xin quẻ. Tiểu Phàm gọi con đường này là đường Thiên Đàng, thế mà bây giờ… – Anh quay mặt đi – Cô ấy đang ở trong địa ngục.

- Không! – Tôi nói – Thế giới của Tiểu Phàm bây giờ chúng ta chẳng ai hiểu được. Cô ấy không hề đau khổ đâu… Người đau khổ là chúng ta. Với một người thần trí thất thường thì tốt nhất là không có ý nghĩ cũng không có cảm xúc.

- Sao em biết?

- Em đoán.

Chúng tôi đứng lên men theo con đường ấy. Chúng tôi cứ đi vơ vẩn. Rừng thông xào xạc, lá trúc vi vu, chúng tôi chẳng ai nói gì. Gió se lạnh, hoàng hôn se lạnh, chúng tôi đi tới một khe núi được tạo thành từ những tảng đá lớn, những tảng đá khổng lồ! Trông thật đáng sợ, tôi ngạc nhiên hỏi:

- Những tảng đá to thế này thì làm sao mà chuyển lên đây được?

Thạch Lỗi cười khì, nụ cười hiếm hoi! Anh ta nhìn tôi nói:

- Đến Tôn Ngộ Không cũng chẳng chuyển được tảng đá  to thế này, làm sao có thể chuyển lên đây được? Nó ở sẵn trên núi rồi. Trên núi này rất nhiều loại đá lớn.

- Thế à? – Tôi cười – Em cứ tưởng là người làm!

- Sao mà ngốc thế!

Qua khe núi là đến một ngôi miếu nhỏ, trước miếu có một khoảnh đất trống. Miếu có tượng và ban thờ Quan Âm Bồ Tát. Khói hương lượn lờ, không khí đầy ắp mùi hương nhàn nhạt. Chúng tôi đi ra, đứng lặng giây lát trước miếu, một sự tĩnh lặng vô biên tràn ngập trong lòng tôi. Tôi nhắm mắt trước bức tượng Quan Âm Bồ Tát. Thạch Lỗi hỏi:

- Em làm gì đấy?

- Cầu khấn.

- Khấn gì?

- Nếu thật có thần linh, xin phù hộ cho mọi người.

Anh chỉ nhìn tôi mà chẳng nói gì.

Hành lang chạy bên cạnh miếu có một cái sân nhỏ. Trong sân là ba cô bé khoảng bảy tám tuổi đang nhảy dây chun, vừa nhảy vừa hát đồng dao:

Xe ba bánh, chạy nhong nhong

          Ngồi bên trên có một cụ ông

          Đòi năm hào, trả một đồng

          Bạn bảo rằng có lạ hay không?

Tôi quay đầu sang nhìn Thạch Lỗi, nhại lại tiếng bọn trẻ con:

          Bạn bảo rằng có lạ hay không?

Thạch Lỗi lại phì cười, cười xong thì ngó tôi chằm chằm. Tôi bảo:

- Thạch Lỗi, anh đừng đau khổ vì Tiểu Phàm nữa. Nếu cô ấy minh mẫn sẽ không bao giờ muốn anh thế này. Còn nếu cô ấy đã mất trí thì anh đau khổ liệu có giúp được gì cho cô ấy không?

Anh ta nhìn tôi chăm chăm, sau cùng cầm lấy hai tay tôi:

- Mỹ Hằng… Tôi gọi tên em được không?

- Dạ! – Tôi gật đầu.

- Em là một cô bé tốt bụng, Mỹ Hằng ạ! – Khuôn mặt anh bình yên, đôi mắt trong sáng nồng nàn – Tôi không biết anh tôi tìm được anh từ đâu?

- Anh ấy đăng báo. Tôi là một trong hơn một nghìn người xin việc.

- Đăng báo? Thư ký? – Anh hơi dướn lông mày – Đây là tung hỏa mù, đúng không? Anh ấy vì tôi đấy! Hay là không phải?

Tôi đỏ mặt. Hóa ra… cái gì anh cũng biết. Anh ấy đã biết ngay từ đầu. Tôi thẳng thắn đón nhận ánh mắt anh, khẽ gật đầu.

- Vâng! Sau này em mới biết dụng ý của anh ấy. Nhưng em ở lại hoàn toàn không phải là vì muốn tìm một chốn nương thân. Mà là…

- Tôi biết – Anh cắt lời tôi – Em xem nhật ký của Tiểu Phàm. Em thật tốt, lại nhiệt tình như thế. Tôi cảm ơn em đã… ở lại!

- Nhưng… – Tôi cảm thấy có biết bao điều phải giải thích, cũng không biết phải giải thích cái gì. Tôi lúng túng – Nhưng… Thạch Lỗi, em… em nghĩ…

- Đừng nói gì, Mỹ Hằng! – Anh ngăn tôi, đôi mắt sáng tươi cười khó hiểu – Em nói đúng, tôi phải sống sôi nổi lên, không phải vì em, mà vì tôi có một ông anh trai tốt và chu đáo đến thế.

Chúng tôi nhìn nhau, có trời mới biết mặt tôi đỏ lựng lên thế nào, tim đập thình thịch… Người con trai này! Anh biết hết tất cả mọi điều trong tim tôi! Anh hiểu được cả những tình cảm sâu kín nhất của tôi! Chúng tôi nhìn nhau rất lâu, sau đó cùng bật cười. Anh giữ tay tôi:

- Đi thôi! Chúng mình về!

Chúng tôi quay về biệt thự Phỉ Thúy, đúng lúc các cửa sổ đều lên đèn. Thạch Phong ngồi trong phòng ăn chờ chúng tôi về ăn tối. Anh đón chúng tôi bằng ánh mắt kỳ lạ khó hiểu, hỏi bằng giọng mũi:

- Cô cậu đi đâu về đấy?

- Tản bộ – Thạch Lỗi trả lời trước – Đi tới tận miếu. A… – Anh vươn vai – Không khí ngoài trời thật tuyệt vời, làm người ta dễ chịu phấn chấn. Ôi… em đói!

Mắt Thạch Phong nhìn tôi thật khắt khe:

- Vui lắm à? – Anh ta hỏi một cách thật đặc biệt.

- Vâng! – Tôi đáp lại bằng cái cười hào hứng – Rất vui!

- Hừm… – Anh ta cắn môi, bỗng nói to – Thế mọi người định chờ cơm nguôi đi rồi mới chịu ăn à?

Chúng tôi ngồi xuống, bắt đầu bữa tối.

~~o0o~~

Mười

Tuần lễ tiếp theo Thạch Lỗi lại đến trường, nhưng hễ bữa nào không phải đi học hoặc thứ bảy, chủ nhật là anh lại về biệt thự Phỉ Thúy. Chúng tôi rất hợp tính nhau và vui vẻ. Tôi thấy mình ngày càng yêu biệt thự Phỉ Thúy. Đồng thời tôi thực sự bắt tay vào việc chỉnh lý những bản thảo và nhật ký của ông nội Thạch Phong. Công việc này mang cho tôi sự hứng thú rất lớn. Tôi nhận ra từ trong những dòng chữ rời rạc tản mạn kia những tư tưởng của thời đại đó, cũng như phong tục và lề thói của nông thôn mang tính truyền thống Trung Quốc. Nó giúp tôi hiểu hai anh em Thạch Phong Thạch Lỗi, một người học kiến trúc, một người học ngoại giao nhưng lại đều có hiểu biết sâu sắc về văn học cổ Trung Quốc. Họ có một người ông là văn nhân Trung Quốc điển hình! Lại được lớn lên dưới sự giáo dục kèm cặp của ông, hoàn cảnh và giáo dục ảnh hưởng lớn đến con người!

Tôi chuyên tâm vào việc đọc và chỉnh lý, ngày càng thân thiết hơn với hai anh em Thạch Phong. Ngày tháng trôi qua nhanh. Thạch Phong thường làm việc tới tận đêm khuya, tôi cũng thường đọc tài liệu rất khuya. Một đêm, Thạch Phong bê một cái khay đến gõ cửa phòng tôi. Trên khay là một bình cà phê bốc khói, hai cái tách, cốc sữa và lọ đường. Mỉm cười đứng trước cửa, anh nói:

- Anh thấy phòng em đèn vẫn sáng. Anh nghĩ có lẽ em đồng ý uống cà phê cùng anh.

Tôi vui vẻ mở cửa, anh bước vào, chúng tôi ngồi đối diện nhau vừa uống cà phê vừa trò chuyện. Nói từ chuyện ông nội anh, chuyện những năm thơ ấu, chuyện những đứa con dở người của họ Nghê, Tiểu Phàm, Tiểu Lỗi… Sau đó là chuyện hồi bé của tôi, cha mẹ tôi, người chú, và nỗi cô độc của tôi. Cà phê đã hết, trăng sáng đầy trời, đầy gian phòng là không khí của mùa thu và trời đêm. Anh đứng dậy cáo từ, tay vịn vào cửa đưa mắt nhìn tôi chăm chú, chần chừ mãi mới nói:

- Mỹ Hằng, anh… anh muốn, à… thôi, chào em nhé!

Anh vội vã quay người bước đi. Còn tôi? Tôi đứng lặng hồi lâu và cả đêm không ngủ.

Ngày tháng cứ trôi đi như thế. Tôi với Thạch Lỗi trở nên thích đi dạo trong rừng trúc, rừng tùng nói chuyện phiếm, hoặc lên ngôi miếu trên núi xin quẻ, nghe các ni cô niệm kinh, và đều đặc biệt thích nghe tiếng chuông chùa cùng tiếng mõ cá ban chiều. Những lúc cùng nhau chúng tôi chỉ nói về Tiểu Phàm và “anh hai” của anh ấy. Đấy là hai người quan trọng nhất trong cuộc sống của Thạch Lỗi. Tất cả về Tiểu Phàm dường như tôi đã thuộc lòng. Còn về “anh hai”?

- Anh hai kết hôn tám năm trước – Thạch Lỗi nói, chúng tôi đang ở trong rừng thông. Một chân Thạch Lỗi giẫm lên một hòn đá, tay cầm một cành thông vừa lơ đãng quét quét lá rụng trên mặt đất vừa kể – Anh ấy tìm mọi cách theo đuổi chị dâu như điên như dại. Nhưng cưới nhau chưa được một năm đã có chiến tranh lạnh. Sau đó anh chị ấy mỗi người một cuộc sống riêng, anh hai lại thành anh hai ngày xưa, chỉ có điều sa sút hơn xưa. Còn chị dâu? Chị ấy dùng tiền của anh tôi để đi tìm thú vui cho bản thân.

- Sao hai người không li hôn? – Tôi vô tình hỏi, tay khoanh lấy đầu gối ngồi yên trên một tảng đá.

- Chị dâu đòi anh tôi phải trả một khoản tiền, một con số rất lớn. Không phải là anh tôi không có nhưng anh ấy không cam tâm, vì thế mọi chuyện cứ kéo dài. Nhưng tôi thấy chuyện này sắp được giải quyết rồi.

- Sao?

- Có người bạn ở Mỹ gửi thư về, chị dâu tôi đã tìm được một anh người yêu tốt hơn rồi – Thạch Lỗi bĩu môi khinh miệt – Một ông Hoa Kiều sinh ra ở Mỹ, có hai quán ăn ở New York. Chị ấy sẽ chẳng thèm để ý đến món tiền của anh tôi nữa. Rồi xem! Trước cuối năm chị ấy nhất định sẽ về làm thủ tục li dị.

- Anh trai anh… – Tôi thấy hơi khó nói – Anh ấy với chị dâu anh… lẽ nào không còn chút tình nghĩa nào?

Mắt Thạch Lỗi sáng lên phút chốc, nhìn lướt vào tôi thật nhanh. Anh cười cười:

- Đâu chỉ hết yêu, có một thời gian dài anh tôi căm thù tất cả phụ nữ trên đời. Anh nói phụ nữ là động vật giả dối, còn tình yêu là đám mây chiều dễ thay đổi, anh không tin tưởng phụ nữ cũng không tin vào tình yêu. Anh ấy ngay cả… – Lông mày anh hơi cau lại – Tiểu Phàm cũng không tin.

- Thật thế ư? – Tôi hỏi đăm chiêu.

- Đúng thế, nhưng mà bây giờ thì… – Đột nhiên Thạch Lỗi ngậm miệng lại.

- Bây giờ thì sao? – Tôi hỏi.

- Thì chẳng sao cả! – Anh vứt cành thông đi, phủi bụi trên quần áo – Chúng mình đi về thôi!

Chúng tôi về biệt thự Phỉ Thúy, mây chiều dăng đầy trời, chiếu hồng cả căn phòng khách qua cửa sổ kính dài sát nền nhà. Thạch Phong ngồi buồn trong chiếc ghế mây tròn, cầm một ly rượu chân cao với vẻ cô quạnh đơn độc, lặng lẽ nhìn hai chúng tôi. Ráng chiều ánh cả vào trong đôi mắt anh, như hai ngọn lửa thâm trầm.

(còn nữa, Mỹ Hằng đã xuất hiện trong hình ảnh Tiểu Phàm, giờ đến lượt Tiểu Phàm chuẩn bị xuất hiện trong hình ảnh của ai? Hồi sau sẽ rõ!)




Link to full article

TRĂNG TRÒN MÁI TÂY – Quỳnh Dao (5)

TRĂNG TRÒN MÁI TÂY

Tiểu thuyết – Quỳnh Dao (Đài Loan)

Trang Hạ dịch (1999)

~~o0o~~

Tám

Đêm ấy, tôi mất ngủ

Nằm trên giường tôi không tài nào ngủ được. Tôi dùng mọi cách để tự dỗ giấc ngủ những vẫn thức chong chong. Tôi vặn ngọn đèn ngủ đầu giường sáng lên, rút lấy một cuốn nhật ký của Tiểu Phàm giở ra, đập vào mắt là những nét chữ thanh tú và hơi ngoáy của Tiểu Phàm:

“Nếu thật sự có một ngày khủng khiếp kia, Đông Đông sẽ ra sao? Mình có chết cũng không sao. Nhưng Đông Đông, Đông Đông ơi! Thượng Đế tốt bụng, nếu như đến ngày đó xin hãy nương tay chiếu cố Đông Đông! Cho anh ấy dũng khí để tiếp tục sống! Cho anh ấy có thể tiếp tục niềm vui, có thể tìm thấy hạnh phúc…”

Tôi vứt cuốn sổ ra xa, khoác tấm áo mỏng đi tới bên cửa sổ. Ngoài kia trăng vằng vặc. Trong vườn thấp thoáng bóng hoa. Ánh trăng soi vào cửa sổ, hương hoa bay lan trong không khí thật nhẹ, có một mùi thơm quyến luyến. Tôi mở cửa đi ra, theo hành lang nhẹ nhàng đi ra cuối hàng lang, ở đấy có một cửa kính mở ra sân thượng. Khi đặt tay lên nắm đấm cửa kính, tôi lặng người đi. Ngoài lan can sân thượng có một người tì ở đó, có một đốm lửa đầu điếu thuốc nhấp nháy trong màn đêm. Ai? Thạch Phong hay Thạch Lỗi?

Tôi mở cửa bước hẳn ra, người kia đang tì nghiêng người, dáng cao cao, đôi chân dài đứng bất động. Khi tôi lại gần, người đó cất tiếng:

- Trời đêm rất đẹp, phải không Dư tiểu thư?

Tôi nghe ra tiếng Thạch Phong.

- Vâng! – Tôi hít sâu – Có hương hoa.

Cúi ngưởi trên lan can tôi ngắm vườn hoa ngập tràn ánh trăng, rồi ngước lên nhìn vầng trăng một nửa. “Hồi nhỏ, tôi tin rằng có một đêm nào đó, từ trăng sẽ buông xuống một cái thang bạc, cho một cô tiên bước xuống, mang tặng cho tôi thật nhiều thứ, thực hiện mọi điều ước của tôi”.

- Thật không? – Anh ta rít thuốc – Thế lúc đó cô ước những gì?

- Ước được yêu thương – Tôi mỉm cười – Được tất cả mọi người yêu thương, ước có vô số bè bạn, mà người bạn nào cũng yêu tôi.

- Tham quá nhỉ! – Anh ta bảo – Điều ước của cô lớn thế!

- Vâng, thật lớn! – Tôi nhìn vầng trăng – Đến giờ cô tiên ấy vẫn chưa xuống!

- Sao cô biết? – Anh ta nói – Có khi cô tiên ấy đã xuống rồi!

- Hả? – Tôi nhìn, khuôn mặt anh ta nửa sáng nửa tối trong bóng đêm, đã mất vẻ nghiêm nghị và khó gần của ban ngày – Nếu cô tiên đã xuống đây, chắc là xuống vì người khác thôi. Có những người từ nhỏ đã luôn được yêu, tôi thì không.

- Vì cô kiêu ngạo và tự tôn, đấy là trở ngại lớn nhất! – Anh ta nhận xét.

- Không phải là anh cũng vậy ư? – Tôi nói, ánh trăng làm tôi bạo dạn.

Một hồi im lặng, rồi anh ta cười.

- Hay là vứt bỏ những trở ngại đó đi! – Anh ta nói.

Tôi im lặng, cảm thấy trái tim đập loạn nhịp. Lời anh ta nói có ẩn ý chi đây? Tôi chẳng nghĩ ra được. Anh ta cũng không nói nữa, suốt một hồi lâu.

- Từ nhỏ cô không có anh chị em à?

- Không.

- Mười tuổi tang mẹ? Mười lăm tuổi tang cha?

- Vâng.

- Nếu vậy cô đã biết được sự cô độc, cũng đã chịu đựng sự lạnh lẽo nặng nề, chỉ muốn đập phá ra, muốn giãy giụa, muốn gào thét.

- Vâng, vâng, vâng! – Tôi nói một hơi – Phải anh cũng như thế?

- Tôi là con một từ nhỏ, mãi về sau này Tiểu Lỗi mới chào đời, cha mẹ tôi lại lần lượt ra đi. Kết quả là tôi không giống anh trai của Tiểu Lỗi mà lại giống như cha của nó.

- Tuổi thơ của anh cũng không có tiếng cười?

- Cô độc, và quá nhiều mất mát với bi ai. Lớn hơn một chút, đè trên vai là trách nhiệm. Nhưng… Ôi chà! Giống như cô nói, mỗi người sống trên đời này vẫn phải cố quên đi bao nhiêu chuyện đó thôi! Những chuyện này phải quên!

- Điều đáng buồn là, những cái phải quên thì chúng ta đều không quên nổi. Mà những điều bị quên kia, đều để lại dấu ấn trong sinh mệnh con người.

Anh ta nhìn tôi, mắt long lanh trong màn đêm.

- Lời cô nói vượt qua tuổi tác của cô.

- Tuổi tôi đáng lẽ phải nói những lời thế nào?

- Những lời ngọt ngào… Đây là tuổi để mơ ước.

- Khi bằng tuổi tôi anh cũng chỉ mơ ước ư?

- Không, hồi ấy ông nội tôi đang ốm, trên vai tôi là gánh nặng cả gia đình. Học hành, làm lụng, tìm việc làm ban đêm, tôi quá bận, không có thời gian để mơ ước nữa.

- Khi có thời gian để mơ ước, anh đã mơ ước chứ?

- Ừ, một giấc mộng hoang đường! – Anh ta nghiến chặt răng, nét mặt đột ngột rắn lại – Một giấc mơ tuyệt vời, như ráng chiều tà, đẹp đến mê người. Tan đi rất nhanh. Rồi sau đó là bóng đêm.

- Anh định nói… – Tôi buột miệng – Nói đến vợ anh?

Anh ta nhổm lên như thể bị điếu thuốc lá cháy tới ngón tay, quay phắt đầu lại nhìn tôi hung hãn. Mối thiện cảm giữa chúng tôi biến mất. Cô tiên bé bỏng tốt bụng kia đã lại bay về cung trăng rồi. Tiếng anh ta lạnh băng và giận dữ:

- Đừng lục vấn những chuyện cô vốn không hiểu, cô Dư nhé! Cô có phần quá trớn rồi!

Tim tôi lạnh đi, hơi lạnh đến từ ánh trăng, từ con đường trải đá dăm dưới kia bốc lên. Tôi thẳng người lên, nói giọng lạnh lùng:

- Tôi đã nhớ ra giao kèo của anh rồi, Thạch Phong, cũng nhớ ra tôi là ai.

Tôi nói thật nhanh rồi vội vã rời sân thượng đi về phòng.

Tôi càng không ngủ được. Ngồi trước cửa sổ, tôi dùng bàn tay đỡ lấy đầu. Quỷ quái gì đây? Sao tôi lại nán lại nơi này? Nhận một việc khó hiểu? Số mệnh nào đã an bài tôi tới? Quen biết những kẻ lập dị này, biết một câu chuyện ly kỳ?

Ánh đèn ngủ u ám, tôi cứ ngồi thế bất động. Hẳn tôi đã ngồi rất lâu, cho đến lúc bị đánh động bằng những tiếng chân đi. Có người đang đi ngoài hành lang, bước chân chuệch choạng và nặng nề. Ai? Tôi đang ngơ ngác thì cửa phòng bị đẩy tung ra, một bóng đen đổ vào phòng. Tôi lấy tay bịt mồm, chỉ thiếu chút nữa là hét lên nếu không nhận ra Thạch Lỗi. Anh ta áo quần xộc xệch, chân nam đá chân chiêu, anh ta đã uống quá nhiều.

Tôi đứng dậy, đi tới bên cạnh định dìu anh ta.

- Anh say rồi! – Tôi nói khẽ, không muốn làm cả nhà tỉnh giấc – Anh nên về phòng mà ngủ.

Anh ta trợn mắt nhìn tôi, trong đôi mắt vằn đỏ cháy lên một ngọn lửa kỳ lạ. Cả khuôn mặt đều bị ngọn lửa ấy rọi sáng. Đưa tay ra, anh ta run rẩy sờ lên mặt tôi, miệng lắp bắp như ngủ mê:

- Tiểu Phàm, ờ, Tiểu Phàm! Tiểu Phàm!

Tim tôi thắt lại, cái run rẩy của anh ta nhanh chóng truyền sang cho tôi. Tôi đang thấy một chàng trai bị tình yêu dày vò đến cùng cực, đến chết, nghe thấy tiếng kêu đau đớn, điên dại và cháy bỏng. Nhưng tôi không phải là Tiểu Phàm, tôi không phải Tiểu Phàm, mà lại không nỡ nhẫn tâm nói ra, để phá tan giấc mộng của anh ta.

Anh ta lại gọi, cánh tay ôm chặt tôi. Thế là trong phút chốc tôi bị ôm vào trong lòng anh ta, đôi môi đói khát của anh ta áp lên môi tôi thật chặt. Đầu óc tôi mụ mị, cổ họng khô cháy, nhưng chưa bị mất hết lý trí. Dư Mỹ Hằng tội nghiệp! Đây là cái hôn đầu tiên của mày, lần đầu được một người con trai ôm, mà mày lại chỉ là kẻ thế chỗ cho một cô gái khác!

Anh ta đột ngột buông tôi ra, mắt anh ta phút chốc phẫn nộ hung hãn.

- Cô là ai? – Anh ta hỏi rất giận dữ.

- Dư Mỹ Hằng – Giọng tôi khô khan và nghẹn lại.

Mặt anh ta thoắt biến sắc.

- Dư Mỹ Hằng quỷ quái nào?

- Không phải quỷ quái mà là người! – Tôi rã rời nói.

- Cô từ đâu tới đây? Sao cô lại ở đây mạo nhận Tiểu Phàm? Nói đi! Nói đi! – Anh ta gầm lên.

Tôi bừng tỉnh, bước ra bật ngọn đèn treo giữa phòng. Tôi biết tôi phải đánh gục anh ta, nếu tôi có một giây một phút để anh ta tìm lấy hình bóng của Tiểu Phàm ở tôi, anh ta sẽ vô phương cứu chữa. Tôi mạnh mẽ quay lại đối mặt với anh ta, chủ động lớn tiếng để gào lại anh ta:

- Anh thật kỳ quặc! Thạch Lỗi! Tại sao nửa đêm khuya khoắt anh chạy vào phòng tôi? Anh giải thích đi anh Thạch. Tôi chẳng quen Tiểu Phàm nào cả, chẳng biết ai là Tiểu Phàm, anh đừng nói bậy bạ lung tung! Tôi là thư ký của anh trai anh! Nửa đêm anh đến đây làm gì hả? Anh giải thích đi!

Tiếng nói của tôi thật sự đã làm anh ta sợ. Anh ta sững sờ mở to mắt, chằm chằm ngó tôi, sau đó tự nhiên đầu rũ xuống giống như lần đầu tiên tôi gặp ngoài vườn hoa, vừa nhếch nhác vừa thảm hại. Anh ta loạng choạng lùi lại, miệng lúng búng:

- Tôi… tôi xin lỗi, tại tôi đã uống nhiều rượu, tôi… tôi… – Anh ta chỉ biết lắc đầu loạn xạ – Tôi nhầm người, tôi tưởng… tôi tưởng… cho nên, tôi xin lỗi!

Anh ta lùi ra cửa, nét mặt đau đớn xót xa làm tôi bất giác cũng đi theo ra, vịn tay lên cửa nhìn theo, thấy anh ta thất thểu đi về phòng. Sau đó, tôi nhìn thấy Thạch Phong đứng trong hành lang, mặc áo ngủ, đút hai tay vào trong túi áo lặng lẽ quan sát mọi việc. Bốn mắt chúng tôi chạm nhau. Im lặng một lúc anh ta nói khẽ:

- Không hề dở, Dư tiểu thư ạ!

Trong lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi tức tối, không kiềm chế được tôi giận dữ và bất bình nói:

- Anh đừng kéo tôi vào chuyện này nữa. Tôi bị anh cho vào bẫy rồi! Đừng tưởng là tôi sung sướng gì làm chuyện này. Tôi chưa đi chỉ vì còn thương hại anh ta thôi!

Thạch Phong đi về phía tôi, đôi mắt sinh động dừng trên khuôn mặt tôi:

- Sao, tôi lại làm cho lòng tự tôn của em bị tổn thương à? – Anh ta hỏi.

- Tôi… – Trong mắt tôi tự nhiên có một màn nước che phủ, chẳng lẽ chỉ có sự tự ái của tôi bị tổn thương thôi ư? – Đáng lẽ ngàn vạn lần tôi không nên tới đây! Không biết ma quỷ nào bảo tôi nhận làm việc xấu xa này!

- Không phải ma quỷ, mà là lòng thương xót rộng rãi của cô mách bảo! – Anh ta nhại lại lời tôi vừa nói về Thạch Lỗi.

Tôi lườm anh ta một cái, không biết nói gì nên lắc đầu, chậm chạp đóng lại cánh cửa phòng tôi.

Trời đã sắp sáng. Rạng đông đã lờ mờ trên đỉnh núi xa xa.

(còn nữa)



Link to full article

Thứ gì quý giá hơn cuộc sống?

Tuần vừa rồi đọc được một bản tin trên báo, một tin ngắn về một vụ tự tử của nữ sinh sau khi cãi cọ với bạn trai ngay trên cầu Bến Thủy. Sau khi cãi cọ, nữ sinh dắt xe đạp bỏ lại trên cầu, nhảy xuống sông Lam chết ở tuổi mười chín.

Ngày nào trên báo cũng có tin người tự tử vì vỡ nợ, vì chồng đánh, vì bị hiếp dâm hoặc vì hiếp dâm người khác bị tóm. Có người tự tử nhầm, đáng lẽ định làm mình (làm mẩy) uống thuốc sâu và nhảy xuống ao chết thì hóa ra cuối cùng lại nhẫn tâm dìm chết người bạn cùng lớp. Ngày xưa học Lý luận Truyền thông, một môn rất nhức đầu vì toàn là tiếng Anh, tôi còn nhớ đã phải phân tích kỹ lưỡng hiện tượng cảnh giác và lãnh đạm của độc giả. Độc giả thường coi mọi tin “mặt trái” trên báo chí là thứ chẳng liên quan tới mình. Nếu báo đưa tin dịch tả, độc giả sẽ nghĩ nó xảy ra ở nơi khác, hoặc nếu ở phố ta ở, dịch tả sẽ chừa nhà ta ra! Nên độc giả thường hiếu kỳ và lãnh đạm với mọi tin xấu. Hiếu kỳ hả hê bởi cảm giác may quá, điều ấy chẳng xảy ra với ta, ta hạnh phúc hơn. Và lãnh đạm là bởi, ta sẽ không bao giờ gặp phải điều ấy, chắc chắn!

Nên tôi thấy mình chính là một người trong đám đông độc giả đã bị lý luận truyền thông khám phá, đi guốc vào trong bụng kia. Thế nhưng cái tin tuần trước thì lại ám ảnh không nguôi, vì bức ảnh minh họa ở hiện trường vụ tự tử:

ảnh: nguồn báo Pháp luật TPHCM

Một chiếc xe đạp cũ kỹ han rỉ, chả đáng mấy đồng tiền. Một cô gái đi một chiếc xe đạp như thế này, liệu đã từng được tận hưởng điều gì từ cuộc sống? Chắc là chưa. Bởi hẳn là cô không đủ tiền cho những chăm sóc bản thân tử tế một tí, ví dụ như, dành cho bản thân mình thứ gì đó xinh đẹp mà cô thầm muốn, đi đến nơi lãng mạn đẹp đẽ mà trong lòng thiếu nữ nào cũng từng ấp ủ, được sở hữu chút gì đó đáng giá và bí mật, có được một đôi guốc đẹp v.v… Dù có thể cô gái ấy đã từng lạc quan và hạnh phúc vì cô dành cho bản thân mình những giá trị thuần tinh thần, của tuổi trẻ. Ví dụ như sống hiền lành tin cậy, hoặc sống dại khờ cả tin, hoặc yêu như điên, hoặc tự ti một cách lương thiện… Hoặc một lời nói cũng có thể làm cô ấy mãn nguyện, hạnh phúc.

Ngược lại, nhìn từ góc độ khác, một cô gái trẻ có thể chưa kiếm ra nhiều tiền, đi một cái xe rách, đến với người bạn trai trên cầu, thì mang lại cho người khác điều gì, ngoài chính những giá trị tinh thần và tượng trưng mà cô ấy vốn có, như tình yêu, niềm tin, hứa hẹn, giao tiếp và giới tính… Nên cô ấy trong tâm trí người con trai kia, là gì, có quan trọng đến đâu?

Không biết vì sao sự sống kết thúc ở đấy. Tuy nhiên cái xe đạp han rỉ cứ làm tôi ám ảnh mãi và thương xót không nguôi: Nếu em chưa thực sự tận hưởng cuộc sống, sao đã chết sớm? Hay chính vì cô gái ấy chưa từng có điều kiện để được tận hưởng cuộc sống, nên cảm giác chật hẹp mọi mặt của cuộc sống trước mắt đã khiến cô gái ấy muốn chết?

Tôi nghĩ cô ấy đã đầu tư gì cho cuộc sống? Đầu tư vô số những điều dang dở mù quáng. Bởi cho dù người con trai đi trên cầu là ai, ngày hôm đó là một ngày như thế nào trong đời cô ấy, tất cả đều không phải là cớ để chết.

Không có một người con trai nào đáng để cô gái hủy hoại bản thân. Nhất là người con trai đã quay đi ngay từ trước đó. Cũng không có hạnh phúc nào được tìm thấy bởi cái chết, hay vấn đề nào có thể giải quyết được bằng cái chết. Bởi trên đời này, tất cả chúng ta chỉ cảm động vì những con người dũng cảm vượt lên số phận, vượt lên cái chết, không ai vỗ tay hoan hô kẻ đầu hàng. Thậm chí ngược lại, chúng ta đều xót thương cho cha mẹ những kẻ chết trẻ.

Thậm chí, không chỉ xót xa giùm cho nỗi đau của những ông bố bà mẹ có con tự tử, chết mất phần xác, tất cả những người có chút lương tâm đều cảm thấy nỗi ái ngại cho những ông bố bà mẹ có con tuy còn sống phần xác mà phần nhân cách và phẩm giá đã chết từ khi nào. Ví dụ như nghiện ngập, vào tù vì hiếp dâm, giết con người khác, phản bội lại xã hội bằng mọi cách…

Đó là lý do tôi ám ảnh bởi chiếc xe cũ, và rỉ, nó nói lên điều gì đó về cuộc sống non trẻ của cô gái ấy.

Tháng trước, tham gia talk show của giáo sư Đặng Hùng Võ trên VTC, giáo sư hỏi tôi về những kẻ tự tử vì tình, vì bị bố mẹ ngăn cấm, vì lý do nào đó… Tôi trả lời rằng, tất cả những kẻ tự tử đều là những người không xứng đáng với hạnh phúc.

Bởi khi bố mẹ ngăn cấm tình yêu, hay khi bạn trai bạn gái đòi chia tay, hoặc gặp một va vấp nào đó đường đời, em lấy cái chết ra để giải quyết. Thế nếu không chết, thì sau đó, khi lấy được “người trong mộng”, còn vô số những khó khăn trên đường đời, như vỡ nợ, con sơ sinh bị chứng bệnh tai quái, vợ chồng ngoại tình, cãi nhau với họ hàng, thất nghiệp v.v… mỗi lần khó khăn sẽ đều lấy cái chết ra để giải quyết sao, khi mà mỗi người chỉ có một lần được sống? Bao giờ thì em thực sự giải quyết vấn đề bằng chính năng lực và quan điểm của em?

Nên cho dù gia đình bạn bè và cả xã hội làm điều gì đó để vừa lòng người trẻ, để người trẻ đừng tự tử, thì không có gì đảm bảo là người trẻ ấy sẽ hạnh phúc, nếu bản thân họ không thực sự thay đổi quan điểm và giá trị sống.

Thế nhưng, không hiểu sao, tôi cứ nghĩ rằng, giá như cho cô gái này sống một lần nữa, chắc chắn cô ấy sẽ khác. Đi làm để kiếm tiền đủ cho một cuộc sống xứng đáng được gọi là sống. Quen biết với những người đàn ông thực sự là đàn ông, không quay đi để bạn một mình chết.

Cô ấy sẽ lên chiếc xe cũ, đạp về nhà, thấy rằng mình xứng đáng được sống vì chính tương lai tươi đẹp mà mình xứng đáng được có!



Link to full article

TRĂNG TRÒN MÁI TÂY – Quỳnh Dao (7)

TRĂNG TRÒN MÁI TÂY

Tiểu thuyết – Quỳnh Dao (Đài Loan)

Trang Hạ dịch (1999)

~~o0o~~

Sáng hôm ấy Thạch Lỗi đến trường. Tôi ở trong phòng chỉnh lý các bản thảo của ông nội Thạch Phong, cả biệt thự chìm trong yên tĩnh. Hôm ấy thời tiết xấu, mây đen dầy đặc, gió se lạnh như muốn mưa, trong phòng tối và lạnh lẽo. Ngay từ lúc ngủ dậy tôi đã có cảm giác bất an, tôi nghĩ chắc đấy là giác quan thứ sáu. Lúc mười giờ Thạch Phong đẩy cửa vào phòng tôi, sắc mặt nặng nề, mắt nhìn lo âu và lạ lùng. Anh nói bằng một giọng đặc biệt:

- Mỹ Hằng, em có muốn đi với anh một hôm không?

- Đi đâu ạ? – Tôi hỏi.

- Đi thăm Tiểu Phàm.

Tôi lạnh khắp sống lưng, cô gái ấy tôi chưa hề gặp! Cô gái trông giống tôi! Cô gái thần trí thất thường ấy! Quả thực tôi muốn gặp cô ấy vì bản năng hiếu kỳ. Nhưng… có gì sai trái đâu?

- Cô ấy… sao ạ?

- Không biết, bác sĩ gọi điện tới muốn anh đi thăm một chuyến. Anh nghĩ… cô ấy lại xấu đi rồi.

Tôi lấy áo khoác từ trong tủ áo.

- Chúng mình đi nào!

Chúng tôi xuống nhà, anh Lưu đã cho xe ra chờ trước cửa phòng khách. Xe chạy qua vườn hoa lớn của biệt thự Phỉ Thúy ra con đường đá, chuyển sang con đường nhựa rồi chạy xuống núi. (P/S: Lúc dịch, tớ chưa biết là rồi vài năm sau, mỗi tuần tớ chạy qua không biết bao nhiêu lần qua những con đường này, ở quanh Bắc Đầu, vừa chạy xe vừa nhớ nhung rưng rưng. Mà hồi đó còn quên béng là mình từng dịch cuốn sách viết về địa danh này! Đãng trí thành bệnh! Sau này nhiều bạn thổ lộ là vì đọc Trang Hạ viết “Những đống lửa bên vịnh Tây Tử” mà phải kiếm cách bò sang Đài Loan tới tận cái vịnh đó xem câu chuyện tình đã xảy ra thế nào. Thiệt tình! Uống được một tách cà phê rồi về chứ gì! Nhưng ít nhất cũng còn đôi chút dư vị, sau này già, có cái mà nhớ.)

Chưa đi bao xa xe chuyển bánh qua một chỗ rẽ rồi bắt đầu bò lên một ngọn núi khác. Tôi nhớ Thạch Phong đã nói với tôi, bệnh viện cách biệt thự Phỉ Thúy không xa. Quả nhiên xe đi chưa hết nửa tiếng đã tới nơi.

Đây chỉ là một bệnh viện tư cỡ nhỏ, có một vườn hoa rộng, trải một thảm cỏ, ở giữa là một tòa nhà hai tầng vuông vắn có khoảng mười mấy gian phòng. Bệnh viện xây dựa vào núi, là một chỗ thuận lợi để dưỡng bệnh, trước cổng lớn cắm một tấm biển đề:

‘”Viện điều dưỡng tâm thần Tâm An

Xe chạy thẳng vào vườn hoa, đỗ trước cửa bệnh viện. Một cô y tá áo trắng đón chúng tôi. Cô ta liếc tôi một cái đầy hiếu kỳ và kinh ngạc, rồi gật đầu cung kính chào Thạch Phong, nói:

- Ông Thạch, viện trưởng chúng tôi đang chờ ông ạ.

Chúng tôi đi vào phòng viện trưởng. Giám đốc bệnh viện còn trẻ, tuổi trạc bốn mươi đeo kính cận, sạch sẽ và dễ gây thiện cảm. Thạch Phong lo lắng nhìn ông, chẳng cần một lời khách sáo hỏi luôn:

- Tiểu Phàm sao rồi?

- À, anh Thạch, anh ngồi xuống đây rồi nói!

Viện trưởng đưa mời Thạch Phong một điếu thuốc, trầm ngâm nói:

- Tiểu Phàm trước mắt thì chưa sao, nếu nói về bệnh tình thì cô ấy đang có tiến triển.

- Anh nói là… – Thạch Phong nhíu mày khó hiểu.

- Anh biết đấy… – Viện trưởng rít mạnh một hơi thuốc – Tôi đã dùng mọi phương pháp có thể với bệnh của Tiểu Phàm, tôi chưa hề chịu bó tay. Những ca bệnh như cô ấy không phải không chữa được một trăm phần trăm. Gần đây Tiểu Phàm thực sự có tiến triển tốt. Anh có nhớ hồi trước cô ấy không chịu mặc quần áo, tóm được cái gì là xé tan cái ấy không. Còn bây giờ cô ấy thích mặc quần áo, cũng không đập phá nữa. Đáng mừng nhất là một việc không ngờ…

- Sao? – Thạch Phong vô cùng lo lắng hỏi.

- Gần đây cô ấy thường ngồi một mình, như đang suy nghĩ điều gì đó. Đã ngồi là ngồi rất lâu, cũng không đánh người khác nữa. Cô ấy lại còn thốt ra một câu: “Đông Đông đâu rồi?”

- Hả? – Thạch Phong vừa mừng vừa kinh hãi – Anh vừa bảo cô ấy khôi phục được ý thức à?

- Đáng tiếc đấy chỉ là cái thoáng chốc, cô ấy lập tức lại lẫn lộn trí nhớ, gần đây cô ấy cứ mông lung. Tôi hơi hoài nghi, cô ấy thường có một giây phút sáng suốt. Nếu có thể cứ tiếp tục chữa trị một hai năm nữa có khi cô ấy sẽ khỏi chưa biết chừng. Nhưng tôi mời anh đến lại không phải vì chuyện ấy.

Thạch Phong nhìn ông bằng ánh mắt dò hỏi.

- Về bệnh tinh thần của Tiểu Phàm tuy đã có tiến bộ, nhưng bệnh về mặt sinh lý thì tôi bó tay. Hôm qua tôi đã làm một điện tâm đồ và đo tĩnh mạch cho cô ấy. Anh Thạch này, tôi sợ Tiểu Phàm không qua được mùa đông này.

- Viện trưởng Lý! – Thạch Phong kêu lên.

- Cô ấy có bệnh tim bẩm sinh, bệnh tim bẩm sinh còn trầm trọng hơn bệnh thần kinh di truyền. Cô ấy có thể sống được đến hôm nay đã gọi là kỳ tích rồi!

Thạch Phong mặt mày trắng nhợt, quay đi lẩm bẩm:

- Dòng họ bị nguyền rủa mà!

Viện trưởng Lý ngừng một chút rồi tiếp tục:

- Cho nên tôi muốn mời anh đến bàn bạc một chút, là có nên tiếp tục giữ cô ấy lại đây không? Hay đưa cô ấy vào khoa tim mạch của một bệnh viện bình thường thì tốt hơn?

Thạch Phong trầm ngâm, chỉ một mực rít thuốc thật mạnh, những ngụm khói liên tục che phủ quanh anh. Hồi lâu anh ngẩng lên, đôi mắt mang vẻ khổ sở sâu sắc.

- Thế anh cho rằng… – Anh nói – Bệnh tim của cô ấy có hy vọng chữa khỏi không?

Viện trưởng Lý lắc đầu bảo:

- Tôi nghĩ là không, nhưng tôi không phải bác sĩ tim mạch.

- Tôi hiểu ý anh – Thạch Phong nói – Như thế anh cho rằng cô ấy có thể chuyển được sang bệnh viện bình thường không?

Viện trưởng Lý do dự nhìn Thạch Phong lắc đầu.

- Tôi không chắc lắm. Cô ấy lên cơn rất đáng sợ, anh biết rồi đấy. Khả năng làm bị thương người khác thì ít mà tự làm mình bị thương thì nhiều. Trừ phi anh thuê người trông cô ấy suốt ngày.

Thạch Phong lại trầm tư giây lát rồi dứt khoát đứng lên:

- Cô ấy sẽ ở lại chỗ anh, nhưng mai tôi sẽ mời một bác sĩ khoa tim đến khám cho Tiểu Phàm. Hiện tại anh… có cho cô ấy uống thuốc tim không?

- Có!

- Anh là một bác sĩ tốt bụng, viện trưởng ạ.

Viện trưởng Lý mỉm cười một lúc, đôi mắt thân thiện sau lớp kính cận.

- Hai anh em cậu làm tôi cảm động – Ông nói – Tôi mong chữa khỏi bệnh được cho Tiểu Phàm.

- Cho chúng tôi đi thăm cô ấy đi! – Thạch Phong đề nghị.

Viện trưởng Lý đứng lên, chúng tôi theo ông rời phòng viện trưởng, men theo hành lang chúng tôi đi về hướng buồng bệnh. Đây là lần đầu tiên tôi vào một bệnh viện tâm thần. Hai bên hành lang là từng buồng bệnh như cũi tù nhân, người bệnh nhẹ thì đi lại như cái bóng vật vờ trong hành lang, người bệnh nặng đều có phòng riêng bị khóa lại, cửa sổ cũng gia cố thêm thanh ngáng gỗ. Những bệnh nhân này có người co rúm lại ở góc tường, có người nằm trên giường la hét om sòm, có người hát múa liên tục, hoa tay múa chân đủ mọi tư thế… Dạ dày tôi tự nhiên co thắt lại, nhìn những người bệnh nặng phần lớn đến cả chăn cũng không có, chỉ quấn một bao tải gai trông thật tàn nhẫn.

- Sao không cho họ đắp chăn? Họ đã bị bệnh thần kinh rồi, đáng lẽ đừng để họ mắc thêm bệnh khác nữa! – Tôi không kiềm chế được nhận xét.

- Họ xé tất! – Viện trưởng Lý nhìn thoáng tôi rồi nói – Hễ vớ được thứ gì là họ xé nát ngay. Bao tải gai thì không xé được.

Con người là gì, sao lại sinh ra bệnh điên? Sao con người lại có một thế giới bi thảm thế này? Thế nhưng khi tôi nhìn thấy một bệnh nhân đang chơi với một dải giấy, cười thích chí như một đứa trẻ vô tư, tôi lại hồ nghi… Họ thật sự đau khổ ư?

Chúng tôi dừng lại trước cửa một buồng bệnh. Cửa mở, có một cô y tá ngồi ở đấy (Sau này tôi mới biết, Thạch Phong thường thuê y tá riêng chăm sóc Tiểu Phàm), viện trưởng hỏi:

- Hôm nay cô ấy như thế nào?

- Tốt, thưa bác sĩ. – Cô y tá trả lời.

Thế là tôi đã nhìn thấy Tiểu Phàm rồi. Tôi không dám tin vào mắt mình. Đây là Tiểu Phàm ư? Cô ấy ngồi trong một chiếc ghế, mặc một bộ quần áo rộng thùng thình của bệnh viện, là một cái áo dài màu trắng chui đầu. Cái áo như thể được treo trên một bộ khung. Cô ấy gầy rộc tới mức chỉ còn là một bộ xương. Không còn một chút nhan sắc nào. Mái tóc khô vàng bị cái kéo của bệnh viện cắt ngắn lởm chởm, đôi mắt hoảng loạn và sống mũi gầy nhọn hoắt, đôi môi không một hạt máu… Cô ấy như một bóng ma, một hồn quỷ, một cái xác sống bị vắt kiệt nước. Cô ấy bình thản ngồi đó, không động đậy cũng không nói, mắt nhìn thẳng vào chúng tôi đứng ngoài cửa với vẻ thờ ơ.

Thạch Phong tiến tới thử đặt tay lên vai cô ấy, gọi nhỏ:

- Tiểu Phàm!

Cô ta nhảy vọt lên như tránh ôn dịch, lao vào góc tường, ép sát cả người vào tường và nhìn Thạch Phong đầy thù địch. Thạch Phong lại tiến lên một chút. Đầu cô ấy ngửa lên như một con mèo chuẩn bị lao tới vồ, toàn thân căng lên hơi thở phì phò. Viện trưởng Lý giữ Thạch Phong lại:

- Đừng tiến tới! Anh Thạch, hôm nay cô ấy có vẻ không bình tĩnh, để cô ấy nghỉ ngơi, chúng ta đi thôi!

Thạch Phong uể oải cúi đầu xuống, chúng tôi lặng lẽ rút lui ra cửa. Đột nhiên Tiểu Phàm xông tới lúc chúng tôi đã ra ngoài hết. Cô ấy dùng tay tóm chặt chấn song cửa sổ, bật một tràng cười điên dại khó hiểu về phía chúng tôi, tiếng cười khanh khách như chim ăn đêm. Tôi cảm thấy chân tóc dựng ngược, mặt cô ấy tì sát vào chấn song, hai gò má xanh xao gầy giơ cả xương! Cái miệng toét rộng ra nữa!… Không, không, đây không phải là Tiểu Phàm! Đây không phải là cô gái nghịch ngợm, trong trắng, si tình tôi gặp trong nhật ký! Chúng tôi im lặng đi ra cổng, sắc mặt Thạch Phong trông thật khó coi. Đứng ở đấy anh trao một món tiền cho viện trưởng, nói khe khẽ:

- Tôi cảm thấy cái chết đối với cô ấy cũng không còn là bi kịch nữa.

- Nhưng… – Viện trưởng Lý nói vớt vát – Bệnh thần kinh của cô ấy vẫn có hy vọng chữa được.

Chúng tôi lên xe, vẫy tay cáo biệt viện trưởng Lý. Xe khởi động, chạy về con đường núi xanh ngắt một màu. Tôi quay đầu sang một bên, Thạch Phong đưa tay giữ tôi, hỏi:

- Sao vậy?

- Em thấy khó chịu – Tôi nói.

- Hồi trước cô ấy còn khủng khiếp hơn nhiều – Tiếng Thạch Phong thật nhẹ – Xin lỗi, Mỹ Hằng, đáng lẽ anh không nên mang em đi.

- Không! – Tôi yếu ớt nói.

- Chỉ vì anh không dám đi thăm cô ấy một mình, em hiểu không?

- Vâng! – Tôi hiểu, nghĩ đến Tiểu Lỗi. Mỗi lần đi thăm cô ấy làm sao anh cầm lòng được?

- Tiểu Lỗi thật đáng thương! – Thạch Phong như hiểu được tâm sự của tôi, anh thở dài – Nó còn đáng thương hơn Tiểu Phàm, nếu nó biết được thật ra…

- Thật ra là sao? Ai biết cái gì? – Tôi ngạc nhiên dò hỏi.

- À… không! – Thạch Phong im bặt – Anh bảo là… em đừng đem việc hôm nay đi thăm Tiểu Phàm, và cô ấy sắp đuối để kể cho Tiểu Lỗi đấy!

- Em… biết ạ! – Tôi nói, nhìn lại Thạch Phong, anh chỉ muốn dặn tôi thế thôi ư? Hay là… anh còn giấu một điều bí mật nào?

Xe chạy lướt tới, một trận gió lạnh ào qua, bầu trời u ám bắt đầu rây xuống vài sợi mưa mỏng tanh, lạnh lùng.

(Hết chương 10).



Link to full article

Bảo vệ: Trò chuyện với Vương Đán

This post is password protected. You must visit the website and enter the password to continue reading.



Link to full article