TRĂNG TRÒN MÁI TÂY
Tiểu thuyết – Quỳnh Dao (Đài Loan)
Trang Hạ dịch (1999)
~~o0o~~
Sáng hôm ấy Thạch Lỗi đến trường. Tôi ở trong phòng chỉnh lý các bản thảo của ông nội Thạch Phong, cả biệt thự chìm trong yên tĩnh. Hôm ấy thời tiết xấu, mây đen dầy đặc, gió se lạnh như muốn mưa, trong phòng tối và lạnh lẽo. Ngay từ lúc ngủ dậy tôi đã có cảm giác bất an, tôi nghĩ chắc đấy là giác quan thứ sáu. Lúc mười giờ Thạch Phong đẩy cửa vào phòng tôi, sắc mặt nặng nề, mắt nhìn lo âu và lạ lùng. Anh nói bằng một giọng đặc biệt:
- Mỹ Hằng, em có muốn đi với anh một hôm không?
- Đi đâu ạ? – Tôi hỏi.
- Đi thăm Tiểu Phàm.
Tôi lạnh khắp sống lưng, cô gái ấy tôi chưa hề gặp! Cô gái trông giống tôi! Cô gái thần trí thất thường ấy! Quả thực tôi muốn gặp cô ấy vì bản năng hiếu kỳ. Nhưng… có gì sai trái đâu?
- Cô ấy… sao ạ?
- Không biết, bác sĩ gọi điện tới muốn anh đi thăm một chuyến. Anh nghĩ… cô ấy lại xấu đi rồi.
Tôi lấy áo khoác từ trong tủ áo.
- Chúng mình đi nào!
Chúng tôi xuống nhà, anh Lưu đã cho xe ra chờ trước cửa phòng khách. Xe chạy qua vườn hoa lớn của biệt thự Phỉ Thúy ra con đường đá, chuyển sang con đường nhựa rồi chạy xuống núi. (P/S: Lúc dịch, tớ chưa biết là rồi vài năm sau, mỗi tuần tớ chạy qua không biết bao nhiêu lần qua những con đường này, ở quanh Bắc Đầu, vừa chạy xe vừa nhớ nhung rưng rưng. Mà hồi đó còn quên béng là mình từng dịch cuốn sách viết về địa danh này! Đãng trí thành bệnh! Sau này nhiều bạn thổ lộ là vì đọc Trang Hạ viết “Những đống lửa bên vịnh Tây Tử” mà phải kiếm cách bò sang Đài Loan tới tận cái vịnh đó xem câu chuyện tình đã xảy ra thế nào. Thiệt tình! Uống được một tách cà phê rồi về chứ gì! Nhưng ít nhất cũng còn đôi chút dư vị, sau này già, có cái mà nhớ.)
Chưa đi bao xa xe chuyển bánh qua một chỗ rẽ rồi bắt đầu bò lên một ngọn núi khác. Tôi nhớ Thạch Phong đã nói với tôi, bệnh viện cách biệt thự Phỉ Thúy không xa. Quả nhiên xe đi chưa hết nửa tiếng đã tới nơi.
Đây chỉ là một bệnh viện tư cỡ nhỏ, có một vườn hoa rộng, trải một thảm cỏ, ở giữa là một tòa nhà hai tầng vuông vắn có khoảng mười mấy gian phòng. Bệnh viện xây dựa vào núi, là một chỗ thuận lợi để dưỡng bệnh, trước cổng lớn cắm một tấm biển đề:
‘”Viện điều dưỡng tâm thần Tâm An“
Xe chạy thẳng vào vườn hoa, đỗ trước cửa bệnh viện. Một cô y tá áo trắng đón chúng tôi. Cô ta liếc tôi một cái đầy hiếu kỳ và kinh ngạc, rồi gật đầu cung kính chào Thạch Phong, nói:
- Ông Thạch, viện trưởng chúng tôi đang chờ ông ạ.
Chúng tôi đi vào phòng viện trưởng. Giám đốc bệnh viện còn trẻ, tuổi trạc bốn mươi đeo kính cận, sạch sẽ và dễ gây thiện cảm. Thạch Phong lo lắng nhìn ông, chẳng cần một lời khách sáo hỏi luôn:
- Tiểu Phàm sao rồi?
- À, anh Thạch, anh ngồi xuống đây rồi nói!
Viện trưởng đưa mời Thạch Phong một điếu thuốc, trầm ngâm nói:
- Tiểu Phàm trước mắt thì chưa sao, nếu nói về bệnh tình thì cô ấy đang có tiến triển.
- Anh nói là… – Thạch Phong nhíu mày khó hiểu.
- Anh biết đấy… – Viện trưởng rít mạnh một hơi thuốc – Tôi đã dùng mọi phương pháp có thể với bệnh của Tiểu Phàm, tôi chưa hề chịu bó tay. Những ca bệnh như cô ấy không phải không chữa được một trăm phần trăm. Gần đây Tiểu Phàm thực sự có tiến triển tốt. Anh có nhớ hồi trước cô ấy không chịu mặc quần áo, tóm được cái gì là xé tan cái ấy không. Còn bây giờ cô ấy thích mặc quần áo, cũng không đập phá nữa. Đáng mừng nhất là một việc không ngờ…
- Sao? – Thạch Phong vô cùng lo lắng hỏi.
- Gần đây cô ấy thường ngồi một mình, như đang suy nghĩ điều gì đó. Đã ngồi là ngồi rất lâu, cũng không đánh người khác nữa. Cô ấy lại còn thốt ra một câu: “Đông Đông đâu rồi?”
- Hả? – Thạch Phong vừa mừng vừa kinh hãi – Anh vừa bảo cô ấy khôi phục được ý thức à?
- Đáng tiếc đấy chỉ là cái thoáng chốc, cô ấy lập tức lại lẫn lộn trí nhớ, gần đây cô ấy cứ mông lung. Tôi hơi hoài nghi, cô ấy thường có một giây phút sáng suốt. Nếu có thể cứ tiếp tục chữa trị một hai năm nữa có khi cô ấy sẽ khỏi chưa biết chừng. Nhưng tôi mời anh đến lại không phải vì chuyện ấy.
Thạch Phong nhìn ông bằng ánh mắt dò hỏi.
- Về bệnh tinh thần của Tiểu Phàm tuy đã có tiến bộ, nhưng bệnh về mặt sinh lý thì tôi bó tay. Hôm qua tôi đã làm một điện tâm đồ và đo tĩnh mạch cho cô ấy. Anh Thạch này, tôi sợ Tiểu Phàm không qua được mùa đông này.
- Viện trưởng Lý! – Thạch Phong kêu lên.
- Cô ấy có bệnh tim bẩm sinh, bệnh tim bẩm sinh còn trầm trọng hơn bệnh thần kinh di truyền. Cô ấy có thể sống được đến hôm nay đã gọi là kỳ tích rồi!
Thạch Phong mặt mày trắng nhợt, quay đi lẩm bẩm:
- Dòng họ bị nguyền rủa mà!
Viện trưởng Lý ngừng một chút rồi tiếp tục:
- Cho nên tôi muốn mời anh đến bàn bạc một chút, là có nên tiếp tục giữ cô ấy lại đây không? Hay đưa cô ấy vào khoa tim mạch của một bệnh viện bình thường thì tốt hơn?
Thạch Phong trầm ngâm, chỉ một mực rít thuốc thật mạnh, những ngụm khói liên tục che phủ quanh anh. Hồi lâu anh ngẩng lên, đôi mắt mang vẻ khổ sở sâu sắc.
- Thế anh cho rằng… – Anh nói – Bệnh tim của cô ấy có hy vọng chữa khỏi không?
Viện trưởng Lý lắc đầu bảo:
- Tôi nghĩ là không, nhưng tôi không phải bác sĩ tim mạch.
- Tôi hiểu ý anh – Thạch Phong nói – Như thế anh cho rằng cô ấy có thể chuyển được sang bệnh viện bình thường không?
Viện trưởng Lý do dự nhìn Thạch Phong lắc đầu.
- Tôi không chắc lắm. Cô ấy lên cơn rất đáng sợ, anh biết rồi đấy. Khả năng làm bị thương người khác thì ít mà tự làm mình bị thương thì nhiều. Trừ phi anh thuê người trông cô ấy suốt ngày.
Thạch Phong lại trầm tư giây lát rồi dứt khoát đứng lên:
- Cô ấy sẽ ở lại chỗ anh, nhưng mai tôi sẽ mời một bác sĩ khoa tim đến khám cho Tiểu Phàm. Hiện tại anh… có cho cô ấy uống thuốc tim không?
- Có!
- Anh là một bác sĩ tốt bụng, viện trưởng ạ.
Viện trưởng Lý mỉm cười một lúc, đôi mắt thân thiện sau lớp kính cận.
- Hai anh em cậu làm tôi cảm động – Ông nói – Tôi mong chữa khỏi bệnh được cho Tiểu Phàm.
- Cho chúng tôi đi thăm cô ấy đi! – Thạch Phong đề nghị.
Viện trưởng Lý đứng lên, chúng tôi theo ông rời phòng viện trưởng, men theo hành lang chúng tôi đi về hướng buồng bệnh. Đây là lần đầu tiên tôi vào một bệnh viện tâm thần. Hai bên hành lang là từng buồng bệnh như cũi tù nhân, người bệnh nhẹ thì đi lại như cái bóng vật vờ trong hành lang, người bệnh nặng đều có phòng riêng bị khóa lại, cửa sổ cũng gia cố thêm thanh ngáng gỗ. Những bệnh nhân này có người co rúm lại ở góc tường, có người nằm trên giường la hét om sòm, có người hát múa liên tục, hoa tay múa chân đủ mọi tư thế… Dạ dày tôi tự nhiên co thắt lại, nhìn những người bệnh nặng phần lớn đến cả chăn cũng không có, chỉ quấn một bao tải gai trông thật tàn nhẫn.
- Sao không cho họ đắp chăn? Họ đã bị bệnh thần kinh rồi, đáng lẽ đừng để họ mắc thêm bệnh khác nữa! – Tôi không kiềm chế được nhận xét.
- Họ xé tất! – Viện trưởng Lý nhìn thoáng tôi rồi nói – Hễ vớ được thứ gì là họ xé nát ngay. Bao tải gai thì không xé được.
Con người là gì, sao lại sinh ra bệnh điên? Sao con người lại có một thế giới bi thảm thế này? Thế nhưng khi tôi nhìn thấy một bệnh nhân đang chơi với một dải giấy, cười thích chí như một đứa trẻ vô tư, tôi lại hồ nghi… Họ thật sự đau khổ ư?
Chúng tôi dừng lại trước cửa một buồng bệnh. Cửa mở, có một cô y tá ngồi ở đấy (Sau này tôi mới biết, Thạch Phong thường thuê y tá riêng chăm sóc Tiểu Phàm), viện trưởng hỏi:
- Hôm nay cô ấy như thế nào?
- Tốt, thưa bác sĩ. – Cô y tá trả lời.
Thế là tôi đã nhìn thấy Tiểu Phàm rồi. Tôi không dám tin vào mắt mình. Đây là Tiểu Phàm ư? Cô ấy ngồi trong một chiếc ghế, mặc một bộ quần áo rộng thùng thình của bệnh viện, là một cái áo dài màu trắng chui đầu. Cái áo như thể được treo trên một bộ khung. Cô ấy gầy rộc tới mức chỉ còn là một bộ xương. Không còn một chút nhan sắc nào. Mái tóc khô vàng bị cái kéo của bệnh viện cắt ngắn lởm chởm, đôi mắt hoảng loạn và sống mũi gầy nhọn hoắt, đôi môi không một hạt máu… Cô ấy như một bóng ma, một hồn quỷ, một cái xác sống bị vắt kiệt nước. Cô ấy bình thản ngồi đó, không động đậy cũng không nói, mắt nhìn thẳng vào chúng tôi đứng ngoài cửa với vẻ thờ ơ.
Thạch Phong tiến tới thử đặt tay lên vai cô ấy, gọi nhỏ:
- Tiểu Phàm!
Cô ta nhảy vọt lên như tránh ôn dịch, lao vào góc tường, ép sát cả người vào tường và nhìn Thạch Phong đầy thù địch. Thạch Phong lại tiến lên một chút. Đầu cô ấy ngửa lên như một con mèo chuẩn bị lao tới vồ, toàn thân căng lên hơi thở phì phò. Viện trưởng Lý giữ Thạch Phong lại:
- Đừng tiến tới! Anh Thạch, hôm nay cô ấy có vẻ không bình tĩnh, để cô ấy nghỉ ngơi, chúng ta đi thôi!
Thạch Phong uể oải cúi đầu xuống, chúng tôi lặng lẽ rút lui ra cửa. Đột nhiên Tiểu Phàm xông tới lúc chúng tôi đã ra ngoài hết. Cô ấy dùng tay tóm chặt chấn song cửa sổ, bật một tràng cười điên dại khó hiểu về phía chúng tôi, tiếng cười khanh khách như chim ăn đêm. Tôi cảm thấy chân tóc dựng ngược, mặt cô ấy tì sát vào chấn song, hai gò má xanh xao gầy giơ cả xương! Cái miệng toét rộng ra nữa!… Không, không, đây không phải là Tiểu Phàm! Đây không phải là cô gái nghịch ngợm, trong trắng, si tình tôi gặp trong nhật ký! Chúng tôi im lặng đi ra cổng, sắc mặt Thạch Phong trông thật khó coi. Đứng ở đấy anh trao một món tiền cho viện trưởng, nói khe khẽ:
- Tôi cảm thấy cái chết đối với cô ấy cũng không còn là bi kịch nữa.
- Nhưng… – Viện trưởng Lý nói vớt vát – Bệnh thần kinh của cô ấy vẫn có hy vọng chữa được.
Chúng tôi lên xe, vẫy tay cáo biệt viện trưởng Lý. Xe khởi động, chạy về con đường núi xanh ngắt một màu. Tôi quay đầu sang một bên, Thạch Phong đưa tay giữ tôi, hỏi:
- Sao vậy?
- Em thấy khó chịu – Tôi nói.
- Hồi trước cô ấy còn khủng khiếp hơn nhiều – Tiếng Thạch Phong thật nhẹ – Xin lỗi, Mỹ Hằng, đáng lẽ anh không nên mang em đi.
- Không! – Tôi yếu ớt nói.
- Chỉ vì anh không dám đi thăm cô ấy một mình, em hiểu không?
- Vâng! – Tôi hiểu, nghĩ đến Tiểu Lỗi. Mỗi lần đi thăm cô ấy làm sao anh cầm lòng được?
- Tiểu Lỗi thật đáng thương! – Thạch Phong như hiểu được tâm sự của tôi, anh thở dài – Nó còn đáng thương hơn Tiểu Phàm, nếu nó biết được thật ra…
- Thật ra là sao? Ai biết cái gì? – Tôi ngạc nhiên dò hỏi.
- À… không! – Thạch Phong im bặt – Anh bảo là… em đừng đem việc hôm nay đi thăm Tiểu Phàm, và cô ấy sắp đuối để kể cho Tiểu Lỗi đấy!
- Em… biết ạ! – Tôi nói, nhìn lại Thạch Phong, anh chỉ muốn dặn tôi thế thôi ư? Hay là… anh còn giấu một điều bí mật nào?
Xe chạy lướt tới, một trận gió lạnh ào qua, bầu trời u ám bắt đầu rây xuống vài sợi mưa mỏng tanh, lạnh lùng.
(Hết chương 10).
Link to full article


